Tấm lòng chị Hạnh

                             Hoạt cảnh dân ca - NGUYỄN ĐỨC

   
  Một buổi sáng tại nhà chị Hạnh:
  - Mợ Hạnh (công nhân vệ sinh) ngồi đếm lại số tiền lẻ vừa bán lon chai và giấy vụn để đem đi ủng hộ đồng bào bị bão lụt.
  - Tiếng loa phát thanh của phường mỗi lúc một rõ hơn:
   
HÒ MÁI NHÌ
  Ngó lên trên trời ngàn mây cuồn cuộn
  Ngó về đồng ruộng biển nước mênh mông
  Tiếng van kêu cứu giữa dòng
  Cửa nhà theo lũ bềnh bồng trôi đi…
Chị Hạnh: Lũ lụt năm ni dữ quá, không biết nước mô trên trời mà cứ chảy xuống mãi rứa.
  Chà, 1 triệu 2 trăm năm ngàn đồng, cũng được đây, mình đem đi ủng hộ đồng bào bị lũ lụt kẻo tội.
(Chị chồng chạy vô)
Chị chồng: Mợ Hạnh ơi mợ Hạnh
Mợ Hạnh: Có việc chi rứa chị
Chị chồng: Có việc chi mô. Nghe cậu đi viện mới về tui qua thăm với lại tui cũng đi để tránh mấy ông trong Ban vận động bão lụt của khu phố đó mà.
Mợ Hạnh: Ơ hay! Răng mà phải tránh, họ đi vận động quyên góp cho những người có hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn chớ có chi mô mà tránh.
Chị chồng: Rách việc, rách việc. Lũ lụt thì ở mô chẳng lũ, chẳng lụt. Vẽ vời, nhiều chuyện.
Mợ Hạnh: Ấy chết, rứa cả tháng ni chị không nghe Đài nghe báo chi hết à.
Chị chồng: Đài báo cái chi, lũ lụt miền Trung hả.
Mợ Hạnh: Đúng rồi đó chị, chị không thấy à.
   
LÝ ĐOẢN XUÂN
  Trên dải đất miền Trung
  Mấy tháng này mưa lũ phá tàn hoang
  Khiến bao người lâm cảnh nhà tan
  Cả, cả nước chung lòng hướng về miền Trung sẵn lòng sẻ chia.
Chị chồng: Thôi mợ ơi, có mô mà sẻ với chia, nước lụt thì lút cả làng chớ chắc chi họ, mà mình đây cũng lụt. Này, mợ là công nhân quét rác có chi mà ủng hộ.
Mợ Hạnh: Có chớ chị, chẳng dấu chi với chị, mấy lâu ni tui có góp nhặt được ít lon chai, giấy vụn đem bán được ít tiền để giúp đỡ cho bà con vùng lũ. “Lớn họ làm việc lớn, mình nhỏ làm việc nhỏ”, có thêm chút ít giúp đỡ một phần khó khăn cho bà con trong cơn hoạn nạn là tốt rồi. Có nhiều người còn khó hơn tui mà họ vẫn đóng góp. “Nồi cháo tình thương, nồi cơm tình nghĩa”, chị không nghe:
Ca dao tục ngữ có câu:
  “Một miếng khi đói bằng gói khi no
  Trong cơn hoạn nạn thước đo lòng người
  Một giàn chung bí bầu ơi
  Một giàn chung bí bầu ơi
  Lành rách đùm bọc ở đời có nhau
  Ai ơi chớ nghĩ thân sau
  Đất luôn cũng lở huống chi cầu bắc qua
  Gói mì, chiếc bánh, cháo hoa
  Giúp người bão lụt (vượt qua)2 tháng ngày”
Chị chồng: Hừ! Nếu mà mình bị ai hay
  Mấy ai tốt bụng ra tay cứu mình
  Chẳng bằng mình cứ lặng im
  Coi như không biết thông tin lũ về
  Lắm người khen, có kẻ chê
  Khó khăn khổ cực trăm bề mặc ai
  Năm mô chẳng có thiên tai
  Tiền mô mà mự cứ giúp hoài như ri.
Mự Hạnh: Nói như chị thì còn mô là “lá lành đùm lá rách”.
Chị chồng: Hừ! Biết ai rách hơn ai, mà mợ cứ lo. Thôi chết hình như mấy ông trong     Ban vận động đi vô đây, tui ra sau nhà đây.
Mợ Hạnh: Này này bác ơi! Mời mấy bác vô đây đã.
BVĐ: Chào chị. Nghe nói anh vừa ở viện về à! Đã khỏe hẳn chưa
Mợ Hạnh: Dạ cám ơn các bác, nhà tui khỏe hẳn rồi. Này cho tui hỏi có phải mấy bác đi vận động bà con giúp đỡ đồng bào lũ lụt phải không?
BVĐ: Phải, chúng tôi đang đi vận động bà con ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt.
Mợ Hạnh: Vậy mấy bác cho vợ chồng em ủng hộ ít tiền cho bà con vùng lũ. Lẽ ra tui qua bên khu phố. Nhưng tiện đây mấy bác cho em đóng luôn.
BVĐ: Chị nói răng? Chị cũng ủng hộ à? Không, không được chị ạ, hôm vừa rồi trong Ban vận động bão lụt họp có xét gia đình chị là diện được cứu trợ trong đợt lũ lụt này. Răng chừ lại có chuyện ni xảy ra?
Mợ Hạnh: Dạ cám ơn chẳng dấu chi bác, dẫu vợ chồng em có gặp khó khăn chút ít nhưng không thể khó khăn bằng bà con miền Trung đang còn gặp hoạn nạn khó khăn gấp bội lần, đó các bác hãy nhìn xem
LÝ NĂM CANH
  Thấy cảnh dân miền Trung
  Lòng đau đứt từng khúc ruột
  Còn đâu nhà trôi theo dòng nước lũ
  Tay trắng tay, giờ đây, giờ đây không nhà
  Lòng bao xót xa.
  Các bác, các chú hãy cầm lấy món tiền nhỏ này gọi là tấm lòng của vợ chồng em.
BVĐ:  Không chúng tôi không nhận đâu chị, chỉ chừng đó thôi là chúng tôi hiểu được tấm lòng của chị.
THƠ
  Dẫu biết rằng hằng đêm nhát chổi mòn lặng lẽ
  Trên con đường hè phố thân quen
  Có những đêm đen trời giông bão tố
  Dáng hao gầy bóng đổ xuống đường trăng
  Vượt qua những gian khó nhọc nhằn
  Để giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh
  Xin cảm ơn tấm lòng nhân ái vô tận
  Số tiền này tôi không nhận chị ơi!
Mợ Hạnh: Kìa bác! Hơn lúc nào hết những người dân vùng lũ cần lắm bác ạ, mấy hôm vừa rồi thấy trên đài, báo
   
TƯƠNG TƯ KHÚC
  Nhìn cảnh bà con
  Qua bao ngày dầm trong nước bạc
  Rơi nước mắt đau lòng
  Đêm ngày không ngủ
  Vì con lũ            
  Mà không nhà
  Nước ngập miền Trung bao tháng ngày qua
  Mình một giàn chung nhau bí bầu ơi
  Thương ta, như thể thương thân
  Người lâm nạn
  Mình chung lòng
  Chia sẻ cùng nhau, từng tấm áo, mảnh chăn
  Ai ơi thấy cảnh đau thương
  Khó khăn cùng nhau
  Mình dẫu sao bầu bí chung giàn
BVĐ: Thôi thì thế này, thay mặt Ban vận động chúng tôi xin nhận tấm lòng của chị còn tiền thì thôi xin gởi lại để chị lo thuốc thang cho anh.
Mợ Hạnh: Không, không được.
Chị chồng: Các bác ơi! Mợ Hạnh ơi! Nãy giờ đứng ngoài tôi nghe hết cả rồi, thật là cảm động. Xin lỗi tất cả mọi người cũng bởi tại tôi chưa thấy hết hoàn cảnh của những người vùng lũ, thôi nhân tiện có các bác đây cho tôi xin ủng hộ một số tiền gọi là giúp đỡ bà con bão lụt.
BVĐ: Cảm ơn chị chúng tôi xin nhận món quà của chị.
Chị chồng: Mợ Hạnh, tôi không ngờ mợ có tấm lòng cao cả quá. Hỏi thiệt mợ xuất phát từ đâu mà mợ làm một việc ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Mợ Hạnh: Có gì đâu chị, dễ hiểu thôi đó là tôi “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” mà chị.
BVĐ: Nghe chị nói chân thành giản dị, nhưng đó chính là chân lý
  Bởi Bác Hồ là tấm gương cho tất cả chúng ta noi theo.

Tất cả cùng hát:

LÝ QUỲNH TƯƠNG

  Gương Người, gương Người: Con cháu muôn đời soi, ư…hư…..
  Chúng cháu ngày nay không sao quên được ơn Người
  Muôn đời mai sau vẫn nhớ, khắc ghi trong lòng
  Học tập noi theo tấm gương đạo đức của Người
  Ta nguyện vận động nhân dân
  Con cháu muôn đời sau mãi soi gương Người ngàn năm.
Điệp khúc: Sáng chói ngàn năm
  Gương kia luôn tự soi mình
  Giúp người, neo đơn, nghèo khó, rủi ro khi cơ hàn
  Học tập noi theo tấm gương đạo đức của Người
  Ta nguyện vận động nhân dân
  Con cháu muôn đời sau mãi soi gương Người ngàn năm.