Chùm sáng tác của HÀ NGỌC LAN

 

HANGOCLAN
     Tác giả HÀ NGỌC LAN

 

Một thoáng quê hương

 

Hò mái đẩy:     

Một thoáng quê hương trăm thương ngàn mến

Chợ Phiên Cam Lộ xao xuyến lòng người

Mít ngọt tiêu cay thấm đẫm tình đời

Ai có ngược xuôi đường chín

Cam Lộ xin mời viếng thăm.

Giao duyên:     

Đất đỏ ngàn năm

Thủ phủ đầu tiên - Vua Hàm Nghi - Khu Tân Sở.

Đánh Pháp may áo bào

Dân tộc thêm tự hào

Căm lũ giặc biết bao

Cờ nghĩa thắm máu đào

Đánh giặc với gươm dao

Từ thuở gươm dao

Cam Lộ càng tự hào đánh Mỹ

Mặt trận ra đời

Chính phủ lâm thời

Đón bè bạn muôn nơi

Cam Lộ muôn đời đất Thủ phủ người ơi!

Vè:                   

Khi đất Thủ phủ ra đời

Đánh Tây thắng Mỹ rạng ngời chiến công

Cam Tuyền, Cam Chính, Ba Lòng

Một vùng kháng chiến núi sông tự hào

Câu thơ ai viết dạt dào

Chế Lan Viên gom gió, ai thổi vào hồn quê

Dòng sông triền núi lắng nghe

Đánh giặc xây dựng một bề thủy chung

Đất Cùa mít ngọt, chanh chua

Máy về đồng ruộng tăng mùa bội thu.

Hò giã gạo:      

Cam Tuyền đất lạc xa xưa

Đất bùn lẫn cát cũng vừa cây lên

Câu hò giã gạo không quên

Mời anh, mời chị đứng lên hò cùng.

Một thuở vinh quang Tân Lâm còn đó

Một vùng đất đỏ gian khó khai hoang

Tơ vàng, tiêu sọ Việt Nam

Bạn hàng xuất khẩu vẻ vang một thời

Hò khoan Quảng Bình:

Cam Lộ tình người sâu nặng

Chiến tranh qua, cay đắng cũng qua

Bây giờ ngói đỏ muôn nhà

Đất nuôi chí lớn trồng hoa tặng người

                               

Rộn tiếng cười đất người Cam Lộ

Tà áo dài đường phố gợi mở tương lai

Hết rồi đồn bốt thép gai

Ngược xuối dường chín sánh vai vươn mình.

                                               Tháng 9/2016

 

Áo học trò                  

                                        

Vè:

Khai trường áo mới mẹ may

Trắng như trang vở thơ ngây học trò

Hiền như chớp nắng cánh cò

Bay trong gió mới nương nhờ tiếng ru

Ngày xưa đánh giặc chiến khu

Màu xanh áo lính gió mưa vai sờn

Bây giờ áo trắng đường thôn

Con đường tới lớp xanh tươi bốn mùa.

Cây me quả chín đung đưa,

Rơi vào trang vở chua chua tiếng cười.

Bút nghiêng theo cánh phượng rơi,

Mà em có chút mặt trời thoáng qua.

Cam Tuyền cây lạc trổ hoa

Nguồn ươm khoa học vươn xa xứ người.

Lý tử vi:

Xáo động tiếng cười,

Áo dài đọng lại tiếng cười

Một thời kỷ niệm

Một thời nâng niu.

Đất nghèo nên biết chắt chiu.

 

Nên biết chắt chiu,

Phận nghèo nên biết chắt chiu.

Mái trường kỷ niệm,

Thương yêu hết lòng

Câu Kiều bắc nhịp sang sông.  

Vè:

Cầu Kiều bắc nhịp sang sông

Thỏa niềm Cam Lộ ước mong trồng người.

Để buồm căng gió ra khơi

Mênh mang sóng nước chọn nơi đất lành.

Áo dài buông mái tóc xanh.

Nâng niu cuộc sống bước chân đi về.

Cam Thanh, Cam Nghĩa lắng nghe

Áo dài chạm những tiếng ve gọi đàn.

Phương trình mở rộng không gian.

Học trò vui nhất lúc tan trường về.

Gót chân chưa lấm lời thề.

Ngọt ngào tiếng nói đất quê mặn mòi

Đời yêu hai chữ giống nòi.

Tạ ơn cha mẹ một thời đạn bom.

Ơn Thầy, ơn những chồi non.

Dựng xây Cam Lộ bóng tròn mùa thu.

                                                     Tháng 9/2016

 

Đất nặng nghĩa tình

 

Quỳnh tương:

Ta tự hào

Ta tự hào cất tiếng hát quê hương

Đất mẹ Gio Linh bao năm anh dũng kiên cường

Mỗi người là một trang sử mới

Đánh giặc dựng xây

Màu xanh sinh sôi thêm yêu mảnh đất dạn dày.

 

Yêu mảnh đất này lúa lên xanh những luống cày,

Cao su lớn cùng sương gió

Mỗi ngày xanh hơn

Vàng trắng quê hương cho ta cuộc sống sang giàu

Hát lên nào bạn mình ơi

Cùng cất câu hò vang xa

Nắm tay ta hòa lời ca.

Nam nói:

Đẹp lắm quê ta ơi! Gio Linh đất thắm nghĩa tình

Nhân dân Gio Bình chúng tôi

Đang sánh bước cùng tỉnh nhà

Xây dựng quê hương từng ngày đổi mới.

Nữ nói:    

Đồi núi bạt ngàn, rừng cao su thẳng lối.

Bàn tay lao động ươm nhựa sống xây đời.

Biển đảo khơi xa chúng ta cùng bảo vệ

Gìn giữ chủ quyền đất nước Việt Nam

Tất cả:     

Nào anh chị em ta cùng cất cao lời hát

Để đón chào ngày kỷ niệm 45 năm giải phóng Gio Linh.

Hò giã gạo:              

Khoan ơi khoan mời bạn khoan lại hò ơ khoan.

Này hỡi em ơi xuân đã đi qua mùa hè đã tới

Quê hương đang đổi mới viết nên mỗi câu thơ

Hãy bước ra đây hò hát say sưa

Chung tay ta vỗ nhịp nắng chang chang mặc trời

45 năm xây dựng cơ ngơi

Cồn Tiên, Dốc Miếu càng xanh tươi nụ cười

Gần nửa đời người mặt trời mới sáng tỏ

Hạt tiêu cay trước ngõ, hạt giống đỏ lên đồi

Quán Ngang xa lộ ngược xuôi

Thênh thang Ba Dốc, nối phương trời Bắc Nam

Hò khoan Quảng Bình:

Quả chuối vườn cam thắm sắc vàng đồng nội

45 năm đổi mới Đảng dẫn lối đưa (là ơ) đường

Đất đỏ lòng vàng vang tiếng hát quê hương

Muôn người như một dựng phố phường nay (là ơ) mai.

 

Chẳng quản đường dài cùng chung vai gánh vác

Biển khơi sóng bạc khai thác nuôi (là ơ) trồng

Bón chăm tăng vụ ruộng đống

Gio Linh vững bước dốc lòng dựng (là ơ) xây

       

Dựng xây thành công luôn cộng đồng trách nhiệm

Câu thơ lay chuyển là có nhạc có là ơ vần

Gio Linh chung cội chung cành

Dân nghe theo Đảng dẫu khó vạn lần cũng thành công.

Hò hụi                                     

45 năm chung sức chung tay

Cày sâu cuốc bẫm,

Để đất này nở hoa

Biển trời đồi núi bao la

Sức dân viết tiếp

Bản tình ca anh hùng

 

Làng nghề Gio Phong    

                                                         

Tay ai đan thúng đan sàng

Để cho đất mẹ chứa chan nỗi lòng

Phải chăng người ở Gio Phong

Chẻ tre đan lát góp công bao đời

                                        

Tre làng gió táp mưa rơi

Để rồi thành thúng thành nôi con nằm

Để rồi phơi lúa chăn tằm

Để rồi quang gánh nặng đằn vai ai

                                         

Người đi muôn dặm đường dài

Vẫn thương xóm nhỏ giêng hai lưng nồi

Bây giờ ai đến làng tôi

Cây tre cây hóp nâng lời hát ca.

                                         

Lóc cóc tiếng đát khắp nhà

Dày sưa đúng cách ông bà truyền cho

Làng nghề nay đã ấm no

Không còn nghèo khó ai lo phận mình

 

Mây song vuốt nhỏ lận vành

Cái nơm, cái rổ kết thành làng quê

Biết nhiều nhưng thạo một nghề

Của ăn, của để bộn bề gạo cơm

                      

Xóm làng đùm bọc yêu thương.  

Cây tre đã có con đường đi riêng

Dọc ngang kết nối tình duyên

Người đi xa xứ không quên lối về

 

Đầu làng vẫn rộn tiếng ve

Người lên phố thị cây tre theo người

Người ra hải đảo trùng khơi

Cây tre điểm tựa chống trời bão giông

 

Sàng dần cát bụi trên đồng.

Để tròn hạt giống vun trồng tương lai

Cho ai đựng lúa đựng khoai

Cái theo bè bạn trong ngoài thủy chung

Gio Phong trời đất một vùng

Ai cần thúng mủng đi cùng chúng tôi.