Nón trắng quê nhà

                                                            HÀ NGỌC LAN

Thơ:

        Nón trắng quê hương như vầng trăng tròn thu ấy

        Che nắng đỡ mưa biết mấy ân tình

        16 vành tre mẹ chuốt xinh xinh

        Nghiêng xuống con đò dòng sông lung linh câu hát

        Nghiêng xuống cánh đồng mùa vàng chắc hạt

        Gian khổ một đời vẫn trắng giữa trời trong.

        Dẫu xa bến bờ vẫn neo giữa dòng sông

        Câu lý bồng bềnh rộn lòng nhịp phách

        Để lòng ai không còn xa cách

        Về với con đò đưa câu lý sang sông

  Lý ngựa ô:

       - Đò sang ta đưa câu lý sang ngang

         Bến cũ rộn ràng ngập tràn câu hát

         Cánh đồng chắc hạt bát ngát lúa vàng

         Tình tang non tang tính 

         Tinh tang non tang tình.

         Tay hái rộn ràng thi với thời gian

         Tiếng hát trường làng rộn rã ngân vang

        - Chị em a i a chị em ta

         Nón trắng quê nhà theo ra đồng nội

         Nón lên đất mới thẳng lối cây trồng

         Tình tang non tang tính  

         Tính tang non tang tình

         Em chưa lấy chồng bởi muốn lập công

         Chờ cây đầu mùa ra trái đơm bông.

  Hò mái sắp:

        Mùa đông đã qua ấm hơi trái tim nồng

        Cây ta trồng đã trổ bông

        Bao năm chờ đợi mong

        Muôn vạn tấm lòng tình yêu hy vọng

        Muôn hạt tiêu nồng niềm vui lắng đọng

        Ô hậy ắc giằng hậy nhanh tay

        Tưới đẫm hàng cây cho mùa tiêu sây

  Điệu hò quảng:

       Bao nhựa sống dâng đầy

       Ngày lại ngày lao động

       Từ nguồn cội mầm đã trồi lên

       Cho trái xanh trái đỏ

       Vườn tiêu bến đỗ nắng mưa trổ bông

       Đất ba gian ấm êm tấm lòng

       Không thể phụ công người lao động.

  Đoản xuân:

       - Nhanh càng nhanh bàn tay

       Trái đầu mùa trĩu nặng thân cây

       Bao cuộc đời gởi gắm nơi đây

       Thêm yêu quí đất này

       Gió lộng trời mây

       Tà áo tung bay.

       - Nhớ ngày xưa giặc vây

       Máu anh đã đổ nơi đây

       Để đất này xanh thắm hàng cây

       Bao ơn nghĩa dâng đầy

       Theo ngọn cờ bay

       Quét sạch đắng cay.

  Lý hoài xuân:

       Từ trong sâu thẳm luống cày

       Có ngàn, có ngàn duyên nợ có lòng dân

       Gian khổ chuyên cần để ngập tràn hoa xuân

       Nón trắng quê nhà thêm rộn ràng bước chân.