Quê tôi

                                      HÀ NGỌC LAN                             

Hò mái nhì:

Hết hạ, sang xuân trong lành câu hát,

Cánh đồng Trung Hải bát ngát lúa lên.

Vĩnh Linh ăn cơm “bữa diếp” nay cá nặng khoang thuyền

          Gio Linh vàng trắng, nối hai miền Bắc Nam.

Lý tử vi:

          Những ngọn gió nam

          Quê tôi hanh ngọn gió nam

          Hạt tiêu Cam Lộ vẫn chứa chan tình người

          Triệu Phong gian khổ qua rồi

          Gian khổ qua rồi

          Quê tôi gian khổ qua rồi

          Dòng sông Thạch Hãn, nghiêng trời mây bay

          Máy reo sâu những luống cày

          Sâu những luống cày

          Máy reo sâu những luống cày

          Rêu phong Thành Cổ, sau ngày chiến tranh

          Vết thương bom đạn đã lành.

Vè:

          Vết thương bom đạn đã lành

          Cành mai nở thắm lòng dân Cổ Thành

          Dòng sông Thạch Hãn đã xanh

          Đài hoa tháng bảy kết thành chiến công.

          Ngược lên bến Trấm Ba Lòng

          Đậu xanh bắp dẻo, xa xuôi sông theo người.

          Ai lên Hướng Hóa mà coi,

          Việt - Lào cửa khẩu khắp nơi qua về.

          Ngày xưa bến vắng tàu xe

          Bây giờ tấp nập đường quê ngỡ ngàng.

          Ngày xưa sông lụy đò ngang,

          Bây giờ cầu cống rộn ràng người qua.

          Ngày xưa ai biết Đông Hà

          Giờ lên thành phố cờ hoa ấm lòng.

          Ngày xưa ai biết Triệu Phong,

          Giờ thành phố huyện vui lòng khách thăm.

          Đi qua đất cát Hải Lăng,

          Hướng về Mỹ Thủy tiềm năng đang chờ.

          Sóng đùa cát, cát làm thơ

          Biển dâng đợi bạn, bạn chờ chờ ai.

Tương tư khúc:

          Biển mặn chờ ai

          Bao thăng trầm người dân Quảng Trị

          Dẫu no ấm sang giàu, vẫn sống đời giản dị

          Đường đời không nghỉ

          Đánh Pháp rồi đánh Mỹ

          Vẫn một chí kiên trung

          Lòng theo Đảng thủy chung.

          Nước nguồn Hàn xanh trong

          Đón vầng đông.

          Hướng đi tiếp bước cha ông

          Từ nô lệ

          Ngàn dâu bể,

          Theo Đảng vùng lên

          Quảng Trị có tên.

          Con sông Bến Hải ai quên

          Đau thương làm nên

          Một Việt Nam

          No ấm vững bền.

                                       Tháng 9/2015