Chùm truyện ngắn của DIỆU ÁI

Chùm truyện ngắn của DIỆU ÁI

Mở cửa hé ra bên ngoài, nhìn qua chánh điện thấy đèn vẫn sáng, tiếng tụng kinh từ đó vọng ra rỉ rả đều đặn. Đêm qua sư cô không chợp mắt hẳn vì con bé vừa no sữa đang nằm mút tay ở kia. Nó cứ túm lấy áo Bé rồi giúi mặt vô ngực, Bé ước chi sau làn áo mình là dòng sữa chảy ra cho mấy đứa ngậm no nê. Sớm qua, cũng giờ này, sư cô ra thỉnh chuông thì thấy con bé nằm gọn lỏn dưới tượng Quan Âm Bồ Tát. Nó tới đây không cùng với một mảnh giấy nào, chỉ một tấm chăn mỏng bao quanh người, vài chiếc bỉm và cái cọng rốn còn chưa khô. Đã ba năm mà lần nào Bé cũng luống cuống trong tình huống ấy. Lật đật pha sữa cho đứa nhỏ uống rồi bế lên…

Mùa tiêu chín vội

Mùa tiêu chín vội

Mệ bảo Mụn, tiêu xứ Cùa chín già mới mẩy hạt thơm ngon, chứ chín ép chín non hạt lép xẹp, vô vị và mất giá. Mụn là hạt tiêu của mệ. Mụn không còn trẻ nít nữa, trai làng gặp Mụn cứ dán mắt vào ngực vào mông mà dòm. Mụn ngồi bệt ở cửa ra vào than, bữa ni mệ đừng sai Mụn đi mót phân nữa, trai làng trêu xấu hổ lắm. Mệ nhìn Mụn một lượt từ đầu đến chân rồi nói, ờ, mệ vô tình hỡi ai quá.…

Mùa bông điên điển

Mùa bông điên điển

Chị ở cùng chúng tôi. Mọi người thường gọi chị là Út Huệ. Vì chị tên Huệ và là con út trong gia đình. …

Những chiếc giỏ tre

Những chiếc giỏ tre

Sau một buổi sáng đi mua sắm đồ cưới, họ về nghỉ tại một khách sạn 5 sao của thành phố. Hai bà Osin đi theo phục vụ, xếp những đồ cưới ông bà chủ mua được vào tủ, và đặt đầy lên một chiếc bàn lớn kê ở góc nhà, rồi ý tứ lui ra.…

Tấm ảnh thần trong ngôi đình

Nắng hạn, đất trơ mình nứt nẻ. Mỗi cái cựa quậy mạnh lại vỡ toác hoác cái miệng ra. Tối, từng đàn sao ứ mọng nhởn nhơ bò xuống tận cánh đồng. Ông Sáu nằm nhẩm tính. “Còn 3 ngày nữa là tới ngày cúng đình. Còn 3 ngày nữa là được 60 năm”. Nhẩm tính rồi ông ngồi dậy quả quyết lắm. Ông ì ụi khiêng cái rương cất kỹ trên cái gác lửng. Lâu ngày mà không chút bụi vương trên nắp. Lụi cụi đi tìm chiếc khoá, ông cẩn trọng mở cái rương ra, tìm tờ giấy gì đó đọc đi đọc lại nhiều lần rồi cất vô. Lại lụi cụi tìm tờ giấy ngồi viết mê mải đến khi từng cơn gió khô thổi tốc tận vào nhà sau, báo hiệu cho sương đêm sắp sửa phủ dầy trên mái nhà.…

Người hát trong mưa

Tự dưng hôm nay tôi nhớ Địa đến lạ. Một người mà trong ký ức tôi chỉ còn vài nét láng máng. Bây giờ người đó còn không? Tôi hỏi mạ. Mạ nhìn tôi chằm chằm, hỏi chi lạ rứa con. Nhớ chi hỏi nấy à. Thằng ni bữa ni răng a. Tôi nhìn trong ánh mắt mạ, có chút lo lắng gì đó. Nhưng rồi mạ kể, đôi ba nét về Địa đủ để tôi biết thêm về một con người. Trên chợ ngày ấy……