Thơ HOÀNG TẤN LINH

 

baitapthocuadem 
Bìa tập thơ "Lỗi của đêm" của Hoàng Tấn Linh, NXB Hội Nhà văn, 2013

 

 

Như lá ngoan hiền


Có vầng trăng hái tuổi

Khi thiềm cung vẫn còn những vết loang

Như chiếc lá ngoan hiền trong cỏ ấm

Giấc mơ tan trong nắng chiều vàng

 

Có mặt sông đợi gió

Giữa đôi bờ hằn dấu tháng năm

Như bảng lảng màu men về mỗi sớm

Gọi ngày lên chênh vênh

 

Có chiếc lá mềm như câu thơ

Trên tầng mây phù sa

Như hò hẹn từ tâm bờ bến đợi

Chiều lúng liếng hạt sương

 

Có tình yêu ở lại

Bên vầng trăng khơi vơi

Giữa đôi bờ gió lặng

Như chiếc lá ngoan hiền.

 

Trên miền cổ tích

 

Trên miền cổ tích

Con cò trắng bay vào vạt áo nàng thơ

Con gà trống giấu bầu trời trong quả trứng

Con tu hú gọi mùa trong vòm lá khác.

Loài người bên nhau…

 

Trên miền cổ tích

Những ước mơ bay về phía mặt trời

Những vầng mây chưa bao giờ tím thẫm

Loài hoa dưới chân nhảy múa

Thánh thần đồng hiện

Yêu nhau bên cầu ca dao.

 

Trên miền cổ tích

Chiến tranh thường đến từ một nguyên nhân

Áo nhân sinh chạm ngỏ lời nhân thế

Con người thường rất trẻ và triết lí giản đơn

Bởi một lẽ họ chưa bao giờ hiểu

Hiện đại đi qua, nếu một ngày...

 

Với Apollinaire

 

Ông lật trái bờ mi để tìm trong thẳm sâu đôi mắt

trái xanh non tơ nõn kiếp mình

để đợi mong những giả chân thánh thiện

Tôi chợt nhận ra trái tim mình từ đôi mắt thi nhân

                                    

Độc hành đêm

 

Như chiếc lá độc hành đêm về sáng

Theo dấu sao tìm về phía không ngày

Con đường nhỏ lớn dần theo bóng tối

Mà sao trời khép mắt lá khơi vơi,

 

Tôi thị hiện giữa vì sao muôn mảnh

Nghe vô tư vỡ bóng đến vô cùng

Lòng vẫn thấy trái tim mình lỗi hẹn

Bến trần gian những lá cỏ bâng khuâng.

 

Tôi tan loãng giữa đôi bờ vô hạn

Lá của ngày là hơi thở của đêm

Vầng mây tím trôi trên dòng sông trắng

Trên đôi vai những mơ ước êm đềm.

 

Những dự cảm được mất và hy vọng

Trong hành trang của chiếc vé độc hành

Là bến đỗ tận cùng đêm thánh thiện

Cúi mặt nhìn một chiếc bóng nguyên trinh.