Thơ VÕ VĂN LUYẾN

 

TAC GIA VO VAN LUYENTác giả VÕ VĂN LUYẾN

 

Người trồng cây Hạnh phúc

Người không ham làm thơ, ham độc lập *

Đất nước quặn cơn đau, câu hát sẽ xé lòng

Đến giấc ngủ cho đời. Người vẫn thức

Còn mãi với thời gian, cây Hạnh phúc Người trồng.
………………………………………………                           

* Lấy ý từ câu thơ và câu nói của Bác: “Ngâm thơ ta vốn không ham…”; “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.

 

Ngày tôi có Đảng

Tuổi thơ tôi từ rơm rạ ruộng đồng

Bưng bát cơm thấm mồ hôi của đất

Những đắng đót tôi nào đâu hiểu được

Cuộc đời như rều củi chảy xuôi dòng

Lớn lên trong khói lửa xây thành

Ngày cha mất, mẹ nén từng cơn nấc

Tiếng chó sủa nghiến giày đinh của giặc

Đêm kinh hoàng buốt gió thổi mê man

Như vầng trăng sáng ánh dịu dàng

Như khát sữa con được gặp vú mẹ

Như dòng sông cuối nguồn cơn gặp bể

Tôi gặp tôi ngày có Đảng trong đời

Ngỡ ngàng gọi đồng chí ở bên tôi

Tự dưng thấy cõi nhân gian lạ lẫm

Gương mặt người ai cũng hồng thắm

Đất trời xanh sinh nở lẽ yêu đời.

 

Mạ tôi

13 tuổi làm thuê nhà người

Công trẻ nhỏ nhận về khoai khô sắn lát

Tuổi thơ Mạ ngắn hơn câu hát

Nhưng rạng ngời ngọn nắng của yêu tin

Cuộc sống bần cùng đâu dễ ngồi yên

Đốt lửa lên giữa đại ngàn bóng tối

Thế mới biết, nỗi sợ chốn hoang vu

Không bằng sợ sự hoang vu lòng mình!

Mạ dạy tôi hãy nuôi chí bền

Cây trên đá trổ hoa mới quý

Vàng trong lửa mới thiệt vàng vô úy*

Có nỗi đau sinh nở những niềm vui

Thời gian qua, thương khó cũng qua thôi

Tôi vỡ lẽ, Mạ truyền lời Bác dạy

Rằng yêu nước từ tim mình thế đấy

Như yêu thương từ Mạ cho tôi **.

…………………………………………….

* “Vàng vô úy”, nghĩa là vàng không sợ lửa

** Mạ -tôi đặt trong quan hệ giao tiếp với đối tượng thứ 3, nói với người khác về Mạ.