Thơ NGUYỄN HỮU MINH QUÂN   

       nguyenhuminhquan


Tác giả NGUYỄN HỮU MINH QUÂN - Ký họa của 
 LÊ QUANG THỈ

         biatho

       
 
Bìa tập thơ “Vọng âm” của NGUYỄN HỮU MINH QUÂN, NXB Văn học, Hà Nội, 2016

       

Làng

 

 

                        Quý tặng anh Nguyễn Hữu Khanh

Mấy trăm năm đất làng chua mặn

Sông cũng gầy đi vì nghèo

Tôi lớn lên trên doi cát trắng

Gió Lào về sỏi đá cũng tong teo

 

Cuốc kêu những đêm tháng ba

Vọng vang câu hò của mẹ

Những đêm tha phương nằm mơ tiếng dế

Rưng rưng một góc tuổi thơ

 

Mùa hạn ruộng đồng nứt nẻ

Tân Định, Cây Mưng, Biền Bưng* thao thức

Những đêm chờ trăng cùng em tát nước

Khúc hát em dài lúa mát mồ hôi

 

Cơn lũ vừa qua con không về được

Nhà tranh của mẹ lũ cuốn mất rồi

May còn nhờ bà con làng xóm

Không bây giờ con đã mồ côi…

*  *  *

     Xa mẹ bao nhiêu năm

Con vẫn nói giọng mình Quảng Trị

Vẫn là con của Lệ Xuyên của vùng Triệu Trạch

Đem chuyện “Đực hết” kể với người quen

 

Sống chân thật, hào hiệp, thủy chung

Nghèo như Thạch Sanh bước vào đời thật

Ngang dọc chẳng sợ chức quyền…

Chỉ sợ vợ phiền dài lưng tốn vải

                                     *  *  *

Con về thăm mẹ sau mưa

Làng ta bây chừ đổi khác

Đất không chua, nước chẳng mặn

Đường nhựa chạy từ tỉnh về

 

Xóm thôn tưng bừng ánh điện

Bê tông phủ hóa bờ đê

Trẻ em bây giờ giỏi ngoan hơn trước

Con gái bây giờ tha thướt đẹp mê

 

Nhà cửa cao tầng hao hao phố xá

Lối nào nhà em hiu hắt mù sương?

Ta muốn quay về mười lăm năm trước

Để đứng chờ em từ phía nỗi buồn

 

Em ạ, thơ anh bước ra ngoài hay dở

Chẳng cần chi hơn thiệt với đời

Bao nhiêu năm phương trời trăn trở

Với làng, với mẹ, với em thôi

                   ____________

* Địa danh trong làng

 

   Vọng âm

 

Qua sông rồi em người tình Cổ Lũy

Đã anh về hun hút Lệ Xuyên tây

Trách chi anh chợ đình Bích La đỏ đen mấy bận

Rượu dẫu say tình tay trắng lênh đênh

Quảng Trị ơi mười lăm năm em còn ngang đò Triệu Phước

An Cư, Gia Độ mấy chỗ neo lòng…

Nhu Lý ngôi thánh đường xưa đã sập

Tình cũ trong em có còn…

Về Bồ Bản khản giọng gọi đêm trăng mưa vỗ mặt

Vặt buồn hết lá trên cây…

Thời đi học em thường giấu bông tày trong cặp

Thơm đến bây giờ ngất ngây…

Em như dải lộc vừng không vô tình nở giữa chiều thu muộn

Ta một mình đứng gọi với rưng rưng…

Ta đứng gọi mình giữa đêm

Gọi tình nửa đêm

Gọi đời giữa hư vô

 

Dòng sông tháng bảy

 

Anh trở lại tìm em bên bờ Thạch Hãn

Tháp chuông vọng bái những linh hồn

Đò ơi chở bao nhiêu cay đắng

Mẹ gánh chiều trĩu nặng hoàng hôn

 

Ta trở lại tìm đêm Tường Vân, Cửa Việt

Lim dim mắt phố em cười…

Ta ngồi lại nhìn đêm trên dòng sông xưa đã cạn

Cánh cò chở nặng khúc ca dao

 

Thạch Hãn ơi! Dòng sông tháng bảy

Nặng lòng mấy khúc nông- sâu…

Nặng lòng ai câu hò rớt lại

Em ngồi khâu nỗi buồn…

 

Nặng lòng ai đôi bờ sóng vỗ

Ta một mình trò chuyện với tháp chuông

Đò trôi trên sông bỗng lòng muốn gọi

Sông ơi hương khói nói thay người

 

Giật mình một giọt sương rơi

Sóng sánh mặt sông thay lời tưởng niệm

Cuộn xoáy vào lòng hóa niềm kiêu hãnh

Chở đầy khát vọng về biển bao la…

                                       10.9.2014

 

Sau cơn lũ

 

Mưa đền cây sau một ngày lũ rút

Trăng vẫn về nguyên vẹn đấy thôi

Em áo trắng bên chiều đợi gió

Một cánh chim bay về phía mặt trời

 

Bước chân huyền hồ ai để lại

Ngỡ em về trắng tóc chiêm bao

Xóm nhỏ mênh mông trắng bờ trắng bãi

Người trắng tay chờ hoa trái mùa sau

 

Bồi đắp phù sa bãi bờ sau lũ

Ai đứng chờ ai tận cuối cơn đau

Bài thơ cũ chờ nửa vầng trăng cũ

Nghiêng bên nào cho khỏi khuyết nhau

 

Lãng du

 

Cứ lên đường

dù cao nguyên hay là biển cả

nghe trong lòng ngân lên

một tiếng reo vui

mãn nguyện!

 

Đi để nhớ

những chiều pha tóc trắng

mắt lưng chừng

giọt máu phiêu lưu…

 

Thõng tay vào túi

tìm cơ sự

ngồi với chén cay

gõ nhịp mưa

 

Ô hay sương trắng bờ nguyệt bạch

cứ ngỡ em cười

trắng…

lạ chưa?

 

 

Gởi Huế

         

Huế ơi

nợ nần chi giữa biển khơi

đành xui ta mấy lần lỡ hẹn

đất trời ảo hóa

hoa cỏ phù sinh…

lỡ hội làng Sình

lỡ đình Vĩnh Lợi

lỡ em về cầu ngói Thanh Toàn trách chiều đi vội

ta trót mang trái tim lưu đày nguyên tội

lỡ câu thề thốt

thả tình trôi sông…       

biết nhau từ thuở lai sinh hoa quỳ vọng lối

em bến bãi phù sa ươm mầm mấy cõi

ta một đời trôi lăn đá cuội

rủ rê cười cợt cát bụi giang hà…

như gió điêu linh bên bờ phù ảo

một đời viễn du

một thời bến đỗ

một mái chèo vạn lý xa xăm… 

                                                                         

yêu Huế

và rất yêu em

sông Thơm tỏa những ơn lành

tha thứ cho anh người tình bé nhỏ

như nước dòng ngâu lụy con đò cổ độ

                                                                  

Hương ơi mưa ơi mấy thuở tương phùng

không dừng lại và cũng không đi nữa

bến bờ xa thôi cũng một con đò.

          17.9.2014