Thơ KIM QUÝ

 

kimquy
Nghệ sĩ ưu tú KIM QUÝ 

 

 

Chiều nghĩa trang

      

Mẹ tựa hoàng hôn nấm đất

Vũ điệu khôn cùng khói hương

Đẫm sương

                    vai rừng rưng rức

Lao xao

              cánh lá bay về

Run run

              sóng tay đồng đội

Hạt đất

              đỏ

                    ấm

                          ầu ơi...  

 Biển nắng

                  vút dìm mây xám

                                               trời xanh

                                                               gió trắng

 Tóc mẹ xoà

                     bốn phía chân mây...

                                                      27/4/2012

 

 

Nỗi nhớ

 

Tuổi thơ sông

                       Tắm tiếng cười trong vắt

Nỗi nhớ

              Mặt trời cuối đông

Nỗi nhớ

              Cháy thời gian

                                      Trinh nguyên trời đất

Nỗi nhớ

              Cơn khát dịu dàng   

                         

Nỗi nhớ 

              Gieo hạt

                             Phù sa ký ức

                                                 Nẩy mầm...

 

 

Không đề 1

 

Vết hằn vào mắt

Như lá trầm tư

Câu thơ ẩn nấp

Gió về thái hư.

 

Không đề 2

 

Đâu dễ cùng trời cuối đất

Một mai trắng tóc hương nguyền

Thuỷ chung              

nhốt chiều sương lạnh

Phù du                      

Một kiếp nhiệm huyền

 

Không đề 3

 

Gửi tình yêu thuyền lá

Cùng biển mông mênh

Ơi dã tràng!

                   cõng cát                           

Có hạt nào

                    Lênh đênh?  

 

 

Không đề 4

 

                      Nụ hôn mật

Miết tận triền hoang mơ

Gập ghềnh con nước

Đêm nông sờ

                       Môi mềm khắc khoải

Đi

     Mãi

            Không bến bờ...

            

                                                                                  

Lục bát rời

 

                           1

        Giật mình loạn nhịp câu thơ

Gió xao - trăng rụng - môi chờ giọt đêm

                          2

       Mây buồn ngủ dưới hàng mi

Sương vờn qua tóc thầm thì lời thu...

 

 

Bốn mùa

           

Xuân biệt

             Mùa xa bảng lảng

Hạ nồng

            mặc áo long lanh

Thu trong

            Trăng ngân ngọn biếc

Đông ấm

            chồi thơ lên xanh.

 

 

Vỡ

 

Quẫy trong giấc mơ

Người đàn bà lột xác

Trút linh hồn 

Xe gió

dệt mây

Quẫy trong ảo hình

Phiêu diêu cùng nắng

Những bông hồng vỡ

Lụa thương đau..

 

 

Ánh mắt Nakhon Phanom

 

Một ngày

Chưa đủ thành kỷ niệm

Sao đôi mắt người cứ ám ảnh tôi…

Tận cùng xa… những tháng ngày tăm tối

Dép mòn, muôn dặm… đi.

Thoi thóp

Chân rướm máu dừng bên bờ vực

Vai oằn nỗi nhớ quê…

Năm mươi năm

Cơm áo không còn là gánh nặng

Mắt mờ… thổn thức trời xa…

Nguồn cội ơi!

Dấu quê đọng lại trong chiều tím

gió tạt về

                Nỗi nhớ diết da…                    

                           Mukdahan, 29/6/2015