Thơ TRẦN BÌNH

ANH TAC GIA TRAN BINH
Tác giả TRẦN BÌNH

Chợ Đình  

Chợ làng mở lúc nửa đêm

Mồng Ba ngày Tết đến phiên, lại về

Bích La Đông, một triền quê

Du Xuân kịp chuyến, đường khuya một mình

 

Nhánh hương đốt giữa sân đình

Thiệt hơn trút hết sự tình cùng ai

Heo may lạnh ướt bờ vai

Giọt Xuân rắc trắng lối hoài niệm em

 

Cúi đầu lạy trước hồn nhiên

Em cầu bán được chữ DUYÊN mở hàng

Cây vườn xanh trái đồng làng…

Em mua hết một mơ màng cho riêng

 

Em mua hết một nỗi niềm

Xuân còn lưng lửng tết thêm sợi buồn

Hỏi người qua chợ bán buôn

Sao không ra giá dại khôn cho tình?


Mẹ

Đi từ đồng đất mà xanh

Đằm sâu mát ngọt mà thành ca dao

Một thời nơm, đó, gàu quai…

Một thời cơm gạo, sắn khoai nhọc nhằn

 

Lời ru mẹ vẫn ngọt lành

Rạ rơm nuôi lớn muôn phần ước ao

Tháng năm qua với ngày sau

Đàn con mẹ đã theo nhau thị thành

 

Còng lưng tóc bạc thêm phần

Yêu thương đi hết tảo tần sớm hôm

Vui từ dẻ mạ tơ non

Quánh bùn hạt thóc, thảo thơm nghĩa làng

 

Mẹ ngồi đếm bước thời gian

Buồn vui đắng ngọt đeo mang một đời

Chiều nay nước mắt mẹ rơi

Hạnh phúc ngọt phía chân trời của con…!

 

Mạ tôi  

Quen xa...
chưa hết cổng làng

Mơ?
chưa qua hết cơ hàn chốn quê

Chợ chiều
vẹt gót chân đê

Mạ tôi hôm sớm đi về
Long đong...!

 

Làng ơi!  

 

Mẹ sinh ra tôi giữa làng

Năm bom đạn


Quê tôi thành làng trắng

Ngày khói lửa, theo mẹ đi sơ tán

Tuổi thơ lưu lạc, xa nhà.


Tôi như trẻ mồ côi trọn năm tháng vắng cha

Mẹ đằng đẵng những ngày dài chờ đợi


Đất nước cắt ngăn, đôi bờ sông vời vợi

Rất nhiều hy sinh từ mỗi chia ly

Rất nhiều đau thương từ các cuộc ra đi

Kẻ mất người còn

Tan hoang xóm mạc

Làng tan nát

Trắng khăn tang!


Sự huỷ diệt của chiến tranh

Đau từng thớ đất

Ngày chúng tôi trở về

Làng chỉ còn là một đồi cỏ tranh hoang hút


Không một bóng nhà

Chằng chịt hố đạn bom

*


Tôi lớn lên nghèo khổ với làng

Biết lam lũ từ ngày còn tấm bé


Tôi đi học ở trường làng giải phóng

Bạn bè áo vá, quần chun...


Tôi yêu quê muôn nỗi vui buồn

Câu hát mẹ, đường cày cha khó nhọc


Những năm tháng cả làng xơ xác

Những lời ru bắt nhịp à ơi


Thương nhau củ sắn chia đôi

Bát canh san nửa

đầy vơi nỗi niềm


Thương lắm làng tôi

Mạch nước chảy từ giếng cổ

Đất màu mỡ muôn đời ba gian đỏ

Cuộc sống hồi sinh qua những nhọc nhằn


Những rừng cao su, những vườn tiêu xanh

Xanh lại tình yêu cuộc sống!

Khổ nghèo nuôi lớn những khát khao

cháy bỏng

Làng ơi!

 

 

Khúc tơ tình hội sim
         Thân tặng Hồ Văn Thuận, Hồ Văn Tuyến và Von

 

 

Rủ nhau lên bản mà chơi
Mà nghiêng câu hát lý lơi đêm tình
Sơn nữ ơi! Ta đi tìm
Đằm trong mắt suối cái nhìn lúng la
Bập bùng ngọn lửa kiêu sa
Ngực trần phô với núng na nói cười

Từng đôi, bên suối từng đôi...
Chén yêu say khước quãng trời tình nhân
Phập phồng đồi núi trăng ngân
Chung chiêng trắng một đêm xanh…
Hội tàn!

 

 

Khúc tự tình bên dòng sông  

 

Đã lâu không được nghe hò
Nên chiều nay bỗng sững sờ vì em
Dòng sông biết mấy thân quen
Một thời tuổi nhỏ bắt chuyền, nhảy dây

Quê hương bao điều đổi thay
Lẫn trong điệu lý nồng say... ơ hò...!
Sang sông thì phải lụy đò
Nên anh cứ đứng trên bờ ngóng theo
Trách người sao nỡ buông chèo
Để cho anh đến buổi chiều lại mong!

Ước chi chẳng có mặt sông
Thì bên ni với bên nàng bao xa?
          ****

Chậm buông...
Giọng hò thiết tha
Trao duyên chi để người ta nhớ thầm
Nắng tháng Tám, rám trái bòng
Có cơn gió nổi ở trong câu hò

Hò... ơi... em ở nơi mô
Đò xưa sao chẳng biết chờ người sang?

Ước có nhịp cầu bắc ngang
Cho anh qua với miệt làng, chỗ em!
 

 

Chông chênh ngày

 

Chiều ủ nắng vàng hoe triền cát

Rặng dương già phơi mặt trầm u

Ta một phía biển bờ xô xát

Chông chênh ngày: bạc sóng sa mù

 

Xa tít tắp khung trời xanh ngọc

Biển vô tình khoan nhặt sóng xô

Ta lặng lẽ nối tình ngăn cách

Ước ao mang nặng chút bơ vơ...

 

Em đi mãi qua chiều nhạt loãng

Dằng dặc vương nhung nhớ chơi vơi

Trái tim lặng yếu mềm câm nín

Khúc mê tình mặn chát triều khơi

 

Để hoài niệm những dòng đã cũ

Bài thơ xưa vỗ gió vô hồi

Chiều ủ nắng cay xè ký ức

Cho ta tìm lại chút ngày trôi....

 

Hội bản Khe

 

Chiều xuống êm đềm bên kia núi

Hoàng hôn níu lại chút hanh se

Vai choàng áo lạnh men triền dốc

Theo bạn về thăm hội bản Khe

 

Rượu tăm đầy hũ mang mời khách

Khách chủ mừng nhau cạn mấy ly

Rôm rả đêm rừng vui ngây ngất

Say cả cùng nhau, có mấy khi

 

Hội làng trắng hết đêm tao ngộ

Trai gái từng đôi nối nhịp đi

Rượu mềm ướp đỏ hồng môi mắt

Lửa cháy bùng lên, tàn trăng khuya

 

Sặc sỡ váy hoa xoè sát đất

Nghiêng ngã vòng xoay trong si mê

Ngơ ngẩn áo khăn màu nhan sắc

Ta uống say chi quên lối về?

 

Vũ điệu biển 

 

Nắng rát mặt chiều
Triền dương xanh,
Biển khát

Ta chộn rộn lòng
Ta lững thững em
Tình tràn men...

Này mắt láy đen
nắng say cái duyên của biển
ta từ ngàn con sóng đến
chống chếnh say chiều
Môi mắt say!

Cùng ngợp sóng xoay
vũ điệu biển
vũ điệu mây
Thơ nặng lòng nhau vương víu

ơ chiều ngất ngây.

 

 

Bạn hữu

 

Cách nhau nửa giờ xe máy
Triệu Sơn ở phía không rừng
Khói đồng vương thơm ngõ xóm
Tri âm hò hẹn về cùng


Chợ sao có tên chợ Cạn?
Làng quen, ân nghĩa: Đồng Bào (*)?
Văn Phong (*) cả chiều quê kiểng
Duyên đồng hương nội trao nhau


Rượu ngon rót tràn ly cốc
Thơ vui trải chiếu men nồng
Bạn đời, bạn văn, bạn học....
Dang tay, cạn chén...
                              dốc lòng

Bỗ bã những niềm yêu mến

Câu thơ rứt ruột cho mình

………………………………..

(*) Những tên làng ở xã Triệu Sơn, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.

 

 

Đông Hà vương khúc lụy duyên

 

Ngồi ở Phi Thuyền ngước nhìn phố xá

Đông Hà vương khúc lụy duyên.

 

Em răng khểnh, nụ cười nghiêng triền bãi

Chếnh choáng mắt môi,

anh uống đã thèm…

Ngờm ngợp gió chiều, lăn tăn sóng lượn

Hiếu Giang lặng lờ như một dải khăn

Vắt dịu dàng xanh bờ vai thành phố

Những con đường hoa cỏ dịu hương.

 

Và những dòng người, xe hối hả

Ngược xuôi hai phía chân cầu
Chợ nghiêng mặt đón gió bờ sông
Đón cả những vui buồn đi, đến.

Đông Hà đẹp như một cô gái vừa tuổi lớn

Mùa Thu trôi qua lừng khừng

Si cái duyên mặn mòi tươi rói

Mà chút mê li gởi phố phường

Anh uống cạn chén nồng em mắc dăng

Đắm mình say một triền quê óng ả

Đem chút hồn thi nhân đa mang
Trút cạn bầu tình thơ túy lúy

 

Chiều đi qua vội vã...
Đông Hà chuyển gió về đêm

Và em
Một chút lụy duyên
Cho anh yêu một lần thêm
Đông Hà!

 

 

 

Bên mộ Hàn Mặc Tử

 


mo han mac tu
Tác giả Trần Bình (trái) và nhà thơ Phan Văn Quang
bên mộ Hàn Mặc Tử - Ảnh do tác giả Trần Bình cung cấp.
 

Xe leo qua dốc Mộng Cầm
Con tìm thăm mộ thi nhân giữa đồi
Một vùng non nước biển trời
Hàn Mặc ơi! Tạ ơn Người chiều nay.
Con từ xa ngái về đây
Tri âm từng mỗi phút giây ngỡ ngàng
Não lòng nghiêng một bờ Trăng
Người rao bán cả chị Hằng, lạ chưa...
Khách thơ ai biết tìm mua
Trăng Vàng, Trăng Ngọc đến giờ còn đây
Hồn đau Hàn tận chốn nầy
Đồi Thi nhân có một ngày tìm duyên?
Khách du tìm tới bến Gềnh
Bên trời thắp ánh Trăng lên, nhớ Hàn!