Thơ NGUYỄN VĂN TRÌNH

 

ANH NGUYEN VAN TRINH

 

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

 

Khe Sanh - Mùa xuân về

 

 

Mùa Xuân về, cao nguyên xanh

Khe Sanh, đêm hội quán

Tiếng nhạc, bập bùng trong sương

Vấn vương lòng lữ khách

Giữa núi rừng, cứ vàng xanh tím đỏ

Như đô thành, như chốn phồn hoa…

                 

Lòng em vui, hóa thành câu hát

Còn tôi buồn, ngồi nhẩm đếm sao

Bỗng nhiên

Em bên tôi, một vì sao vẫy gọi

Một tình yêu, chớm hé sao mai.

                    

Mùa Xuân về, cao nguyên xanh                                  

Khe Sanh, đêm hội quán

Tiếng nhạc tình tang,

Tình tang...

Dẫu không mang, sao còn nặng nợ

Để ngày về,

Vương vấn, hơi ấm một bàn tay

Tình yêu, chớm hé chốn này...

Khe Sanh,

Khe Sanh đêm hội quán

Mùa Xuân vẫy gọi rồi

Khe Sanh ơi, Khe Sanh

Thị trấn mù sương

Thiên đường - “Đà Lạt miền Trung”…!

                                    

Với biển Cửa Tùng

              

Khi anh về với biển Cửa Tùng

Biển mặn - lòng ai xao xuyến

Gió hát xôn xao, lồng lộng bến bờ

Bãi Nữ Hoàng, thiết tha bao nỗi nhớ

                            

Biết nói gì trước biển chiều nay

Trước xanh xa, thanh khiết bao ngày

Trước vẻ đẹp nồng say của biển

Trước giản dị hồn nhiên, cuộc sống con người

                            

Anh lặng nhìn bãi cát tươi mươi

Chỉ còn anh với nụ cười sóng vỗ

Với biển xanh, cát trắng vô bờ

Với tình yêu muôn đời của biển

                           

Khi anh về với biển Cửa Tùng

Biển thao thức, ngàn đời vẫn thế

Biển đắm say như nỗi nhớ tình yêu

Cửa Tùng ơi! Người đẹp yêu kiều

Nữ Hoàng đó, nàng kiêu sa lộng lẫy

Xôn xao, náo nức muôn chiều,

                                         người ơi... !

 

Chơi vơi…

                                                                                         

Em,

Chiều nay không mưa đâu

Sao em về vội thế

Giận hờn ư, hay em từ chối tôi?!

Thật tội nghiệp, cái thằng tôi hay rứa...

Mắc mớ chi em lại bỏ ra về.

                      

Em,

Chuyện mưa nắng cuộc đời, vẫn thế!

Buồn vui chớp nhoáng đời người

Khi em vẫn là nỗi nhớ

Dày vò ai, cái thuở xa thương.

                                                

Ôi, sáng nay sân trường rộng thế

Vắng em rồi, cây cỏ hết thôi xanh

Anh không nỡ nhìn cành xanh trút lá

Khi thu vàng là dĩ vãng,

Phải không em?!

                        

Em về cho ai chơi vơi

Và linh cảm, gọi anh nhìn

Từ gác ba, thấp thoáng một dáng hình,

Ngày lên gió tím

Em về, cả đất trời tim tím

Màu áo em, hay mực tím học trò

Không biết nữa, chỉ biết màu nhung nhớ

Em về cho ai chơi vơi.                      

Em,

Này em hỡi, giận hờn chi mãi rứa?!

Ngày mưa ướt hết tình rồi

Xa em nỗi buồn trút lá

Chiều tàn buông tím cuộc chia phôi.

                          

Em về cho ai chơi vơi

Em về, cả đất trời diệu tím

Tà áo em bay, chiều tím cổng trường

Ôi dĩ vãng, nhuộm tím màu lưu luyến

Em về cho ai chơi vơi...  

 

Em về

  

Em về,

Chiều buồn buông sợi nắng

Áo lụa nàng, trong trắng tinh khôi

Rồi hoa phượng, đỏ rực như màu pháo

Rơi rơi cánh phượng, sân trường cỏ lan.

                        

Em về,

Nỗi buồn chan đáy mắt

Khoảng trời nào, màu trắng phủ bông lau

Ta đau đớn, nhặt mưa rơi thành chuỗi

Ảo tưởng rằng: Vương miện quân vương.

                        

Em về,

Vầng trăng vỡ, một đời thương nhớ

Ta bơ vơ, đi giữa giọt thời gian

Và vô định, không tìm ra bến đỗ

Nghe đọng lại, những nỗi niềm cô độc.

                                                    

Em về,

Có khoảng không nào, cho tiếng khóc

Có bàn tay nào, vụng về níu kéo

Hay chỉ có, lá vàng gieo lã chã

Gõ nhịp buồn, lên phiến đá công viên.

                      

Em về,

Ta tìm em, giữa miền băng giá

Giữa hoàng hôn và cả trời sao

Giữa thanh cao và vắng lặng

Để mình ai, trống vắng - đợi chờ...