Thơ NGUYỄN ĐỨC TIÊN

ANH NGUYEN DUC TIEN

Tác giả NGUYỄN ĐỨC TIÊN


Nhớ làng!

 

Giấc mơ hiện về mê mẩn lòng ta

Xóm nhỏ con đường bóng tre mát rợi

Nơi phơi phới tuổi xanh tắm gội

Nước giếng trong soi bóng xuân thì

 

Nhớ làm sao đường đến trường làng

Dăm ba đứa học trò nghịch như ma quỷ

Rồi lớn lên mỗi thằng mỗi ngã

Đứa tận miền Nam đứa đã lìa đời

 

Những gương mặt hiện về trong mỗi giấc mơ

Thương lắm bạn ơi chiến tranh ly loạn

Ngôi trường cũ mảng tường vôi trắng

Chỉ còn trong những giấc mơ...

 

Làng Hà ơi! Thương mấy cho vừa

Rú Cấm, vườn dâu và bao lối nhỏ

Tuổi thơ ta qua miền đất đỏ

Như cánh chim nhảy nhót hát ca

 

Ôi thương nhớ bóng mẹ già lầm lũi

Rét tháng giêng co cóng đường làng

Chiếc bánh vòng giòn tan theo ký ức

Niềm vui không cùng hạnh phúc đơn sơ

 

Ôi ta nhớ, ta thương làng quê nhỏ

Nuôi cho ta lớn dậy đến bây giờ

Làng vẫn mãi trong hồn ta ngày tháng

Ta nhớ làng, da diết những đêm mơ...

 

Nhớ Đông Hà

Xa mấy bữa thôi đã nhớ Đông Hà

Thành phố nhỏ những con đường thân thuộc

Khu phố chợ, con đò, bến nước

Công viên hiền hoà thư thả bước chân qua

 

Xa mấy bữa thôi đã nhớ Đông Hà

Đường Hùng Vương nối dài bao hy vọng

Vườn An Lạc làng hoa mơ mộng

Những xóm Cồn quán nhỏ bâng khuâng

 

Sông Hiếu lửng lờ ánh điện lung linh

Đêm thắp sáng xóm chài ngang dọc

Tiếng lanh canh con thuyền độc mộc

Gõ vào hồn những sáng tinh mơ

 

Xa Đông Hà lại nhớ những vần thơ...

Trưa mùa hạ gió Lào quạt lửa

Cùng bè bạn ra bờ sông hóng gió

Ngọn nồm nam mát rợi đôi bờ

 

Đông Hà ơi có những giấc mơ

Màu áo ấy không thể nào quên được

Em hiện hữu trong vô chừng lẩn khuất

Để bây giờ và mãi mãi ngàn sau...

 

Chỉ mấy bữa thôi đã nhớ Đông Hà

Da diết lắm mối tình em mười tám

Mặc nắng gió màu da rám nắng

Cứ thương hoài thương mãi không thôi...

 

Đánh đổi mùa thu

Có thể đánh đổi mùa hè anh nhận lấy mùa thu

Tìm chút cơ may đưa em về miền lá rụng

Nơi ấy nắng mơ hồ mặt nước trong soi bóng

Em biết quý nhường nào chút hạnh phúc nhỏ nhoi

Này hở em, anh chân thật như ban ngày

Như con toán cộng trừ trên trang giấy

Như nồng nàn hương em khi tình yêu đến vậy

Anh van em, đừng như nắng tàn phai

Có thể hôm nay có thể ngày mai

Trên giá đời chênh vênh em rỡ ràng bên cành hoa e ấp

Mùa thu chín vàng chồi non lên búp

Sắc mùa xuân hong hóng trời xanh

Ngày dần xa bóng nắng chòng chành

Day dứt gọi chiều đường về vắng lặng

Em có nghe cả một trời sao trắng

Cả một trời bàng bạc mây xa

Xin đánh đổi mùa hè nhận lấy mùa thu

Mùa dâng hiến sau mấy tầng lá rụng

Ngửa đôi bàn tay thầm trao em chút muộn mằn bông nắng

Cho mùa thu trang trải nợ mùa xuân!