Thơ PHAN VĂN QUANG

         

 Uống rượu ở làng

Rượu làng một thuở bạn quê
Nhiều năm ra phố vẫn mê rượu làng

Nửa đời chùn gối lang thang
Bôn ba trăm nẻo lại càng xa quê

Bao giờ mới hết u mê
Để yên tóc úa trọn bề gió lay

Củi rều đốt khói chiều nay
Uổng công phơi phóng những ngày nắng lên

Nhủ thầm nhớ chẳng đành quên
Thèm nghe khế rụng bên thềm ẩm mưa

Chong đèn ngồi nhớ ngày xưa
Ngày xưa như thể… mới vừa đi xa

Tiếc rằng tóc nhuộm hôm qua
Tóc xanh ngày cũ ngỡ là hôm nay

Cội lòng vơi bớt mắt cay
Không như ở phố mặt mày tỉnh bơ

Rượu làng uống với bạn thơ
Mùa xuân hong chút dại khờ ngày xưa.

Ngày có nhớ

Có những chuỗi cườm sớm mai nay
Hạt sương trong, gương mặt người rạng rỡ

Ngày tình yêu - bồi hồi con tim thở
Anh vùi mình cỏ biếc để mà yêu

Tháng năm đau, thương tổn đã nhiều
Khi vết xước - xát chai lòng vị mặn
Và em đến cơn mưa đời anh tắm
Rủ tan nhanh lắm nỗi u phiền…

Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao

Cả đắng cay và mắt ướt ngọt ngào
Anh ưỡn ngực phơi lòng ngay thẳng
Rét lạnh tàn đông - nỗi buồn xa vắng
Cắm vào đâu cỏ nhớ mùa thu

Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
Và em đến - thắp lòng nhau lửa ấm
Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.


Ủ lá

Gom lá mùa thu đem về xây tổ
Nhặt cọng rơm vàng kết tóc xe tơ

Ủ lá nhiều năm để dành lót ổ
Đêm dài trăn trở nhợt nhạt câu thơ

Trái tim già nua nửa đời pha muối
Vịn người đứng dậy - chai đá ngu ngơ

Ủ lá mùa đông không chừa chỗ thở
Vùi mình trong cỏ - cỏ rối như tơ

Ủ lá mùa thu mong chiều hửng nắng
Chút mây mùa hạ cho lá mau khô

Ủ hoài xa xôi - đầy vơi trong trẻo
Mùa xuân chưa tới tươi rói câu thơ

Ngồi đếm thời gian - cuối vườn ủ lá
Ngoài hiên mưa bụi theo gió phất phơ

Ủ dài tháng năm chờ người đến ở
Tháng giêng vời vợi - mở cửa giấc mơ.


Chủ nhật rỗng

Có tiếng chuông vắt ngang khung trời đục
Cuối mùa xuân váng vất ngỡ mùa thu
Bông sứ trắng chờ nắng vàng nán ngủ
Bóng sương loang mờ mịt cứ âm u

Thêm chủ nhật không còn người gọi cửa
Giọt cà phê buồn ứa ruột một mình
Anh đen đủi nén trơ màu cánh dán
Trong suốt hoài đáy cốc rỗng và phin

Thời gian lặng tiễn đưa ngày trống vắng
Ném vô tư nuôi giam hãm buồn tênh
Kinh tự hứa phết lên lồng ngực trái
Chấm xuống đời mốc dấu hỏi nằm vênh

Chủ nhật với - chuông nhà thờ gọi mãi
Anh ngân nga gõ nhịp giọt không lời
Cà phê uống quên bỏ đường ngậm đắng
Nuốt nghẹn lòng đau đáu cuộc rong chơi.


Gọi mùa bông tím

          Lục bình bông tím cầm tay
Đến miền sông nước cuối ngày rưng rưng
          Phù sa lưng bến ngập ngừng
Chìa môi hứng cả một vùng sương mưa
          Đợi hoài lắng nhịp chèo đưa
Vật vờ con nước theo mùa dửng dưng
          Trên đầu tóc muối dắt lưng
Lòng vương chút lửa bập bùng tro than
          Sưởi chiều ướm lạnh đêm ngang
Để cho chăn chiếu bẽ bàng tháng năm
          Bến sông trải cỏ ta nằm
Hiu hắt chiếc bóng chống cằm gió ru
         Trái tim mách bảo mịt mù
Co chân trốn nẻo gật gù vây quanh
         Gọi mùa bông tím lan nhanh