Truyện ngắn

Kẻ khuyết tật

Kẻ khuyết tật

Truyện ngắn - ĐỖ CÔNG TIỀM 

Chú Ẩn mất. Vợ tôi nức nở rống lên như khóc cha chết. Còn tôi, dẫu là lòng dạ của người đàn ông cũng phải dựa vào cột nhà, nước mắt cứ tự nhiên tuôn ra. Giọt vắn giọt dài sụt sùi như trời đổ mưa ngâu. Lòng dạ bời bời bao xót xa thương cảm.

Chú Ẩn không phải là họ hàng ruột thịt, hay có dây mơ rễ má gì với gia đình tôi. Chú chỉ là hàng xóm. Là cái tình cái nghĩa tối lửa tắt đèn có từ ngàn đời nay...

Trong sâu thẳm của ký ức, tôi vẫn nhớ. Hôm tôi cưới vợ. Cô Mai, vợ chú Ẩn, vác cái bụng vượt mặt vẫn lệch khệch quét tước, lau chùi dọn dẹp cho nhà tôi. Ngay đêm ấy cô trở dạ. Chú Ẩn đưa cô lên nhà hộ sinh của xã. Cô sinh được cái Ngân bây giờ. Cô vừa sinh xong thì bị băng huyết, Và cô đi mãi.

Bà ngoại tôi

Bà ngoại tôi

Bốn mươi năm quê hương giải phóng, cũng gần từng ấy năm bà ngoại tôi từ giã cõi đời. Mỗi năm đến ngày giỗ bà, dù lấy chồng nơi xa, tôi vẫn tìm về quê hương nguồn cội để được thắp nén hương trên mộ bà, được đứng trước di ảnh bà mà hồi tưởng lại tất cả những gì về người bà kính yêu của mình...

Chùm truyện ngắn của DIỆU ÁI

Chùm truyện ngắn của DIỆU ÁI
Mưa từ cõi tạm Mở cửa hé ra bên ngoài, nhìn qua chánh điện thấy đèn vẫn sáng, tiếng tụng kinh từ đó vọng ra rỉ rả đều đặn. Đêm qua sư cô không chợp mắt hẳn vì con bé vừa no sữa đang nằm mút tay ở kia. Nó cứ túm lấy áo Bé rồi giúi mặt vô ngực, Bé ước chi sau làn áo mình là dòng sữa chảy ra cho mấy đứa ngậm no nê. Sớm qua, cũng giờ này, sư cô ra thỉnh chuông thì thấy con bé nằm gọn lỏn dưới tượng Quan Âm Bồ Tát. Nó tới đây không cùng với một mảnh giấy nào, chỉ một tấm chăn mỏng bao quanh người, vài chiếc bỉm và cái cọng rốn còn chưa khô. Đã ba năm mà lần nào Bé cũng luống cuống trong tình huống ấy. Lật đật pha sữa cho đứa nhỏ uống rồi bế lên bệnh viện khám, xong xuôi lại theo sư cô đi báo chính quyền.

Mùa tiêu chín vội

Mùa tiêu chín vội
Mệ bảo Mụn, tiêu xứ Cùa chín già mới mẩy hạt thơm ngon, chứ chín ép chín non hạt lép xẹp, vô vị và mất giá. Mụn là hạt tiêu của mệ. Mụn không còn trẻ nít nữa, trai làng gặp Mụn cứ dán mắt vào ngực vào mông mà dòm. Mụn ngồi bệt ở cửa ra vào than, bữa ni mệ đừng sai Mụn đi mót phân nữa, trai làng trêu xấu hổ lắm. Mệ nhìn Mụn một lượt từ đầu đến chân rồi nói, ờ, mệ vô tình hỡi ai quá.
Tin đã đưa
Mùa bông điên điển (12/1/2016)
Những chiếc giỏ tre (7/12/2015)
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2019 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ
giảm cân bonagiảm cân bonagiảm cân bonahạ đường tâm an