Tản văn

Đau đáu về quê hương

Có lẽ không thể nào nói hết tình cảm của bác Xuân Đức đã dành cho thế hệ con cháu. Mình là kẻ may mắn được ông quan tâm.
Trước đây, mình chỉ ngưỡng mộ ông qua những trang tiểu thuyết, kịch.
Nhưng sau hơn mười năm lui tới, mình quý ông như người cha người bác ruột vậy.
Ông rất nghiêm, nhưng cũng rất hiền từ. Cách nói ngoài đời ông cũng dân dã, ôn tồn và thân mật - không như mình tưởng tượng khi đọc những bài báo, bút ký, phóng sự của ông...

Tản văn của LÊ ĐÀN

Tản văn của LÊ ĐÀN
Có người cho rằng: Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn là một người ca thơ. Ca từ của ông đều là thơ cả. Có một câu trong bài: “Diễm xưa”, một bài hát nổi tiếng mà rất nhiều người yêu nhạc Trịnh như tôi đều có thể hát được và rất thích mặc dù không hiểu gì cả.

Bầu eo neo lại hồn quê

Trở lại quê nhà sau mấy năm xa cách, điều làm tôi sửng sốt hơn cả là bên cạnh cái hiện đại, thì những nét quê xưa cũ vẫn không hề mất. Thậm chí tôi còn gặp được những thứ tưởng chừng như lâu lắm rồi, trước khi mình sinh ra nữa, mà nay được tái sinh. Đêm đặt chân về lại đất làng, chợt nghĩ còn có viện bảo tàng nào bền vững hơn thế. Quê nhà là nơi lưu giữ cho người ta mọi thứ, cả vật thể và tinh thần.

Nếp tranh xưa

Buổi chiều, cỏ tranh dựng đứng lên xếp thành một lũy ở bìa làng. Ngay khi rễ cỏ còn vương dấu đất, loài tranh đã tự biết làm phên chắn gió cho một cõi linh thiêng tục gọi cồn Mai. Trong ý nghĩ của người quê, cỏ tranh biểu thị cho sự ấm áp và đôn hậu.
Tin đã đưa
Còn ai múc nước giếng quê (14/9/2015)
Lời dụ tình của dế (14/9/2015)
Cây mồ côi (11/9/2015)
Gánh hàng rong (11/9/2015)
Cuốc kêu đêm dài (11/9/2015)
Tiếng nhái đồng quê (7/9/2015)
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2020 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ