Bút ký

Cam Lộ bừng sáng - Tác giả: Đào Tâm Thanh (Bài trại sáng tác về chủ đề Công an Quảng Trị)

Trong lần trở lại vùng Cùa mới đây, tôi đã cố công tìm cho được góc máy nơi gần 30 năm trước, nhà báo, cựu chiến binh Lê Bá Dương đã đứng để chụp bức ảnh mà khi có dịp nhìn ngắm, đã chạm đến sự yêu thương, thấu cảm mảnh đất đèo heo hút gió một thuở chưa xa này trong lòng những người yêu quê hương Cam Lộ...

Một thiên tình sử bên dòng Ô Lâu - Tác giả: Minh Tứ (Bài trại sáng tác về chủ đề Công an Quảng Trị)

Những năm 90 của thế kỷ XX, tôi chơi thân với anh Phan Thanh Tân. Hồi đó anh phụ trách công tác hồ sơ của Công an Quảng Trị nên nắm chắc đối tượng chính sách của ngành. Thỉnh thoảng anh có chia sẻ với tôi về những tấm gương chiến đấu anh dũng, kiên cường của thế hệ đi trước. Nhân Bộ Nội vụ (sau này là Bộ Công an) và Hội Nhà văn phối hợp tổ chức cuộc thi “Cây bút vàng”, anh cung cấp cho tôi tư liệu về người sĩ quan an ninh Ngô Xuân Hòa. Cuộc đời và quá trình tham gia cách mạng, chiến đấu anh dũng kiên cường của anh thì nhiều người đã biết và tôi cũng đã viết trong bài “Có một cuộc đời như thế”...

Nhớ Bác

Thời tôi còn bé chắc chắn cũng như bao đứa trẻ khác, rất tin tưởng vào mẹ. Mẹ không chỉ là khối tình vĩ đại tôi rất thương yêu, kính trọng. Mẹ còn là niềm tin có thể chở che tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ thế lực nào. Bởi thế có ai đe nẹt, tôi đều dọa họ “Cháu sẽ mách mẹ cho mà coi”.

Tôi đâu biết rằng: Mẹ tôi là một người đàn bà góa với một đàn con thơ dại quá nhỏ yếu và mong manh trong cuộc đời đầy rẫy áp bức cường bạo bấy giờ.

Ca mổ đặc biệt

Ca mổ đặc biệt

Đảo Cồn Cỏ một ngày hạ tuần tháng 4 năm 1965.

Vào lúc 10 giờ sáng, người ta khiêng ở trận địa về một thương binh bị khoảng 20 vết thương chằng chịt khắp người, trong đó vết thương ở bụng có vẻ khá nguy kịch. Anh thương binh còn rất trẻ tên là Trần Văn Thực thuộc phân đội Bộ binh. Suốt từ sáng đến giờ, Thực cùng đồng đội dùng súng bộ binh liên tục đánh trả hàng chục lần chiếc máy bay Mỹ đến đánh phá đảo. Đến khi nhìn thấy ở phía trận địa cao xạ 14ly5 có một chiếc máy bay AD6 bốc cháy rừng rực lao xuống biển, sướng quá, Thực vọt lên bờ chiến hào reo hò ngất ngây chẳng còn biết trời đất là gì nữa, đến nỗi một quả bom sát thương nổ “uỳnh” trước mặt cũng chẳng thèm biết. Nhưng quả bom giết người của giặc Mỹ thì nó “biết” găm hàng chục mảnh thép và cả đá nữa vào người chiến sĩ đang ăn mừng chiến thắng có thể nói quá lên một chút là thuộc diện hồn nhiên số một toàn quân này.

NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2021 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ