THƠ

Tác phẩm Thơ tham dự Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật chủ đề Công an Nhân dân 2021


Ngày cập nhật: 01/09/2021 00:00:00

* Nguyễn Văn Dùng

 

ĐIỀU CHƯA THỂ NÓI

             

Em nói rằng:

Anh không thật với em

có những điều băn khoăn anh chẳng nói

Sao anh dối lòng mình

để cho em chờ đợi

ẩn số kia em biết hiểu thế nào?

 

- Em hiểu anh rồi

như trăng hiểu sao

như mùa xuân hiểu tình hoa lá

Nhưng có điều anh còn rất lạ:

- Việc anh làm em chẳng hiểu ra đâu!

 

Em đã chờ anh

rất lâu, rất lâu

điều băn khoăn trong lòng day dứt

Bạn bè đùa em:

- Anh chàng này bí mật

hay chẳng yêu nên không thật lòng mình!

 

- Em ơi em

trên trận tuyến vô hình

việc anh làm có điều chưa thể nói

Em hãy tin, xin đừng trách vội

việc anh làm vì hạnh phúc tương lai

 

Em đợi anh suốt đêm dài

hay lỡ hẹn những chiều thứ bảy

Đường xa ngái

em chờ hoài chẳng thấy

việc anh làm chưa thể nói cùng em

 

Anh đi suốt ngày

anh đi xuyên đêm

Anh đi suốt chiều dài đất nước

đường anh đi kẻ thù giấu mặt

việc anh làm

chưa thể nói cùng em…!

 

N.V.D

 

                             

EM VẪN CHỜ ĐỢI ANH

 

Em vẫn chờ đợi anh

hoàng hôn buông đầu ngỏ

màn đêm trùm lên phố

chim về tổ lâu rồi

 

Em ra phía cuối đồi

chờ anh xong phá án

chờ anh từ mờ sáng

đợi đến tận nửa khuya

 

Anh đi mãi chưa về

con tim em thổn thức

nghẹn thắt nơi lòng ngực

thương nhớ lặn vào trong

 

Anh phá án chưa xong

hay còn thêm án khác

làm sao em biết được

anh bây giờ ở đâu!

 

 

Dù anh ở nơi đâu

bầu tim sôi máu nóng

vì bình yên cuộc sống

vì hạnh phúc nhân dân

 

Em vẫn chờ đợi anh

qua bao nhiêu biến động

yêu những ngày mình sống

Quảng Trị chờ đợi anh

 

Chúng mình yêu cuộc sống

em vẫn chờ đợi anh...!

 

                       N.V.D

  

 

CHUYỆN TÌNH MÙA COVID

 

Đêm ngày bám trụ tuyến đường

dựng thêm lán trại

chốt đường dọc ngang

là Công an luôn sẵn sàng

không để Covid

lây lan khó lường

 

Ngày đêm chịu khó chịu thương

cách ly người bệnh

nhịn nhường tình thân

chăm lo chữa trị bệnh nhân

lương y –từ mẫu

chân thành yêu thương

 

Anh cơm vắt

ngủ vệ  đường

sợ chi

mưa nắng, gió sương dải dề

Em mỳ tôm

sống xa quê

không son phấn

nhớ tái tê tiếng cười

 

Anh và em hai phương trời

vượt bao gian khó

ở nơi tuyến đầu

nghĩa tình năm tháng đậm sâu

yêu xa

điện thoại hai đầu nhớ thương

 

Mình yêu đất nước quê hương

chuyện tình như thế

ngát hương dâng đời

ngày mai đại dịch tan rồi

nụ hôn nồng thắm

tặng người anh thương…!

 

N.V.D

 

 

* Bảo Nhân

 

CHÚT TÌNH XUÂN CỦA CHIẾN SỸ CÔNG AN ĐẢO CỒN CỎ

 

Mùa xuân này ta lại phải xa nhau

Hai nửa nhớ thương chia đôi nhiệm vụ

Anh vẫn biết nhiều đêm em không ngủ

Một mình em lo liệu đủ đường

 

 

Tháng chạp rồi em đã nhận lương?

Chút sắm tết, chút dành thăm nội, ngoại

Đừng tủi nghe em khi anh xa ngái

Nhiệm vụ thiêng liêng anh phải vắng nhà

 

 

Xuân đã về mà anh mãi đảo xa

Giữa bốn bề sóng nước

Đồng đội anh người sau người trước

Vẫn có rau xanh bánh tét sẵn sàng

 

 

Giữa biển trời vẫn hát ca vang

Những bài ca hùng tráng

Chiến sỹ Công an nơi miền xanh thẳm

Chẳng đủ sắc xuân như thể quê nhà

 

 

Xuân đã về đảo hát tình ca

Hòa tiếng sóng dội vào vách đá

Bản hòa âm mang hồn biển cả

Lính trẻ vô tư đùa giỡn bông phèng

 

 

Đừng buồn nghe em khi thành phố lên đèn

Người người du xuân, chơi tết

Có nhớ anh em về miền biển biếc

Anh gửi vào ngọn sóng nỗi niềm riêng!

 

                                              B.N

 

 

* Võ Văn Luyến

 

 

NGƯỜI GIEO HẠT BÌNH YÊN

 

Trời trong veo hồ thu mắt em

Đất thắm màu diệp lục

Những gương mặt cần lao yêu thương không chịu được

Họ làm nên thế giới lương thiện

Họ đắm đuối cuộc đời bằng tình yêu ánh sáng

Bằng trái tim nhân hậu

Bằng khát vọng bình yên

Họ sinh thành những người con không quản ngày đêm

Không nản lòng đấu tranh chống tội phạm

Tôi đã thấy những người lính áo xanh mở đường hành thiện

Những người lính áo vàng đội mưa đội nắng

Những người lính mặc thường phục hiền như hạt lúa

Mạnh mẽ can trường

Thảo thơm nhân nghĩa

Tổ quốc hòa bình vẫn không thôi trăn trở

Có yên đâu giấc ngủ chập chờn

 

Nhìn những gương mặt tràn đầy thanh xuân

Yêu làm sao tuổi mây hồng đẹp giàu mơ ước

Bao cung đường tôi qua

Lắm lối về hạnh phúc

Cuộc đời sẽ khó tưởng tượng được

Nếu thiếu vắng các anh!

 

V.V.L

 

 

 

NHỮNG TRÁI TIM THỨC

 

cánh chim chiều về núi

mây ngủ cuối bìa rừng

cửu vạn qua biên giới

gùi ma túy trên lưng

 

kẻ gieo rắc giấu mặt

như quỷ biến khôn lường

lưới vây nào dễ bắt

mai phục vạn đêm trường

 

võ công và súng ống

chỉ để giữ thân mình

không mắc mưu kích động

giải quyết kiểu nhà binh

 

lấy tình yêu hóa giải

lấy lý trí đấu tranh

không lùi trước trở ngại

vì cuộc sống yên lành

 

nhân dân lo lao động

các anh lo muôn nơi

nhịp tim vui gõ trống

trăm họ nhớ ơn người

 

                       V.V.L

 

* Đậu Trung Thành

 

HÁT VỀ ANH

 

Dòng sông Hiếu hiền hòa thơ mộng

Soi bóng hình thành phố trẻ thân thương

Bồi đắp phù sa cho đồng ruộng quê hương

Làng lúa,làng hoa đôi bờ no ấm

 

Rồi bỗng một ngày rền vang tiếng sấm

Mưa trắng trời nước lũ mênh mông

Những con đường phút chốc ngập thành sông

Làng mạc phố phường chìm trong biển nước

 

Bao dành dụm chắt chiu đời có được

Lũ tràn về bổng chốc trắng đôi tay

Mạng sống con người từng phút lắt lay

Đêm tối gió mưa tiếng kêu thảm thiết

 

Nhiệm vụ thiêng liêng cứu dân trên hết

Chiến sĩ Công an thần tốc lên đường

Xé màn đêm vun vút nhưng chiếc xuồng

Nơi gian khó hiểm nguy các anh có mặt.

 

Suốt đêm trắng dầm mình trong nước bạc

Đến từng nhà trong giây phút lâm nguy

-Có ai không?tiếng gọi đêm khuya

Các cháu bé bình yên trong vòng tay chiến sĩ

 

Bao ngày đêm không phút giây ngơi nghỉ

Hộp cơm trưa ngồi ăn vội vệ đường

Tựa lưng nhau chợp mắt chẳng chiếu giường

Lo cho dân từng miếng ăn giấc ngủ

 

Gió quất,mưa chan,dầm mình trong lũ

Gắn bó cùng dân khắc phục thiên tai

Cho trẻ đến trường,ruộng lúa nương khoai

Cho nhịp đời vui bình yên trở lại

 

Đất vươn mình xanh mùa hoa trái

Sông hiền hòa khúc hát vang ngân

Hát về anh người Công an nhân dân

Thầm lặng hy sinh vì bình yên cuộc sống./.

 

                                            Đ.T.T

 

 

* Nguyễn Hữu Thắng

 

BẢN LÀNG NHỚ MÃI TÊN ANH                                                                     

                                                                         ( Tưởng nhớ Liệt sỹ, đại uý Trương Văn Thắng)

 

Có một loài hoa nở giữa mùa đông

Thơm ngát núi rừng Hướng Việt

Hoa nở bên khe Xa Lít

Hương bay trên thác Tà Puồng

 

Dân bản Ka Tiêng, Xà Đưng

Nhớ mãi chiều đông năm ấy

Trận lũ tràn qua nương rẫy

Cuốn trôi bò, lợn ,nhà sàn

Người già, trẻ nhỏ nguy nan

Chới với giữa dòng lũ xiết

Mưa như nghiêng trời mà trút

Dòng Xê Băng Hiêng cuộn đỏ, dâng tràn...

 

Anh- người chiến sỹ Công an

Băng mình trong lũ cuốn

Đưa người già, trẻ nhỏ

Lên những ngọn đồi cao

 

Mặc lũ quét, gió gào

Mặc hiểm nguy tính mạng

Trương Văn Thắng đến từng xóm bản

Mệnh lệnh lúc này là phải cứu nhân dân

Từ Tà Rùng anh đến Xà Đưng

Rồi qua bản Ka Tiêng

Gọi tìm người gặp nạn

 

Động Brai chìm trong mây xám

Thác Tà Puồng cuộn sôi

Áo anh rách tả tơi

Giữa gió gào, lũ quét

Vượt qua khe Xa Lít

Đỉnh lũ đã dâng cao

Cây đổ và đất nhào

Cuốn anh theo thác lũ...

 

Chiều mùa đông anh đi và không về nữa

Dân bản đi tìm hú gọi tên anh

Đồng đội lần theo dòng Xê Băng Hiêng

Tìm anh nơi suối nguồn Biên giới

Tìm anh bên khe suối

Trong tiếng thét gào lũ xiết chiều đông

 

Vì cuộc sống nhân dân

Dẫu biết phải hy sinh

Anh không nề hà, do dự

Dẫu thương nhớ vợ hiền, con nhỏ

Anh vẫn xông pha dũng cảm quên mình

 

Bản làng nhớ mãi tên anh

Người chiến sỹ công an nhân dân

Nơi núi rừng Biên giới

Năm nay mùa đông lại tới

Bếp nhà sàn sưởi ấm những tin yêu...

                                 

                                        N.H.T

 

 

CĂN CƯỚC CỦA NIỀM TIN

 

Đêm nay là mấy đêm rồi ?

Hỏi anh, anh không nhớ nữa

Tháng Tư, tháng năm nắng như đổ lửa

Tháng sáu về hầm hập gió tây nam

 

Mấy tháng ròng làm căn cước công dân

Công nghệ mới nâng tầm đất nước

Thành phố, nông thôn, miền xuôi, miền ngược

Đêm nối đêm, ngày lại nối ngày

 

Nâng niu từng chiếc vân tay

Chỉnh khuôn hình đẹp nhất

Tỷ mỷ, nhẹ nhàng, ân cần, sâu sát

Tích hợp phận đời vào tấm thẻ công dân

 

Thương đồng chí thương binh

Cánh tay gửi nơi chiến trận

Thương cụ già mắt mờ chân chậm

Run run ngồi trước khuôn hình

 

Đi qua anh bao số phận rách, lành

Mỗi gương mặt một cuộc đời chân thật

Những con người đã làm nên Tổ quốc

Cho quê mình đổi mới vươn lên

 

Ngày nối ngày, đêm lại nối đêm

Chiến dịch làm căn cước

Cho anh hiểu thêm thế nào là hạnh phúc

Khi được nhận về mình căn cước của niềm tin

 

                                        N.H.T

 

 

* Linh Ngọc

HẸN NGÀY BÌNH YÊN

 

Ba a.a.. !
Tiếng con gọi mỗi khi về trước ngõ
Mai nghỉ rồi nhà mình lại thăm quê
Nhưng hôm nay sao ba vẫn chưa về
Mẹ và con mãi ngóng chờ hun hút
Con có biết giờ này ba trên  chốt
Cùng ngành y, bộ đội, những bạn trẻ áo xanh
Đang lo sao cho làng bản yên lành
Nơi ở bữa ăn trong mùa dịch bệnh
Chắc con muốn chiều nay về biển hẹn
Cái nóng đầu hè bốn - mốt- độ -xê
Lúc này đây ba không mặc được áo xuân hè
Mà bọc trong bộ giáp cách ly phòng Covid
Nóng, sốc nhiệt, màu da nhăn xám xịt
Tất cả chỉ vì hai tiếng nhân dân
Ba ước chi có giây phút yên lành
Qua cửa nhìn con trước giờ  vào trận mới
Con yêu ơi! lần này ba khất lỗi
Ba sẽ về ngày đất nước bình yên...

 

                                           L.N
 

 

* Võ Văn Hoa

 

BẠN DÂN

 

Chạm vào khoảng tối

Chạm mong manh trời

Những người bạn dân

 

Đêm trừ gian thảo khấu

Ngày diệt ổ bất lương

Tuần phòng giữa phong sương

Cho bình yên cuộc sống

 

Những người bạn dân

Đối mặt hiểm nguy

Đối mặt covid...

Chống dịch như chống giặc
 

Những nẻo đường tôi qua

Nơi mảnh đất tôi sống

Một thời bất an

Tuồng đã hạ màn

 

Những người bạn dân

Lại lên đường

Cuộc chiến không tiếng súng

Lều bạt giữa núi rừng

 

Giữa tháng ngày lụt bão

Lại phăng phăng đường về

Cứu dân là trọng trách

Yêu dân nào có nề

 

Còn bao việc phải làm

Còn vô vàn đột xuất

Nào ai biết ai hay?

Bạn dân luôn có ngay

 

Bạn dân đêm ngày!

 

V.V.H

 

 

NGƯỜI VIẾT TRANG SÁCH CUỘC ĐỜI

 

Mặt trận này không tiếng súng

Kẻ thù nấp giữa trái tim người

Thật không dễ nhận ra sai đúng

Quỷ ma mang gương mặt nụ cười

 

Mặt trận này như hình với bóng

Có khi ta lại bỏ quên mình

Không tĩnh trí với bao nhiêu cám dỗ

Với ngọt ngào nghiêng ngã con tim
 

Mặt trận này u u minh minh

Cần con mắt nhìn xuyên bóng tối

Một xác tín đặt ra bao câu hỏi

Bốn mặt đời thao thức đi tìm

 

Mặt trận này khó then cài cửa đóng

Gió lành cùng gió độc ùa vào

Nỗi đau kề niềm vui gõ trống

Kẻ đê hèn đội lốt thanh cao

 

Mặt trận này quá ư quyến rũ

Như tình yêu lạc lối quên đường

Tưởng đã hết chuyện muôn năm cũ

Có các anh đời lại sáng từng chương

 

V.V.H

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

CÁC TIN KHÁC
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2021 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ