THƠ

Sao mà vội quá người ơi!; Tiễn đưa


Ngày cập nhật: 01/07/2020 00:00:00

 TRẦN HỮU ĐẠT

 

SAO MÀ VỘI QUÁ NGƯỜI ƠI!

                                    

Con không về kịp nữa rồi
Mịt mù sương khói phủ đầy lối đi
Đâu còn mấp máy chia li
Còn ai san sẻ những khi chạnh buồn?
Tim còn đập nhịp nữa không?
Hay đà lìa xác qua sông Nại Hà?
Vội vàng trong chuyến đi xa
Sao không dừng chút rầy la đôi lời
Lòng con đau xót tơi bời
Nhớ thương quay quắt bóng người năm xưa
Vội thành người kiếp cổ sơ
Muốn gặp nhưng đã mịt mờ xa xăm
Vẫn còn nhớ dịp thường năm
Khi xong công việc ghé thăm khề khà
Đầu hiên Bác cháu uống trà
Rầy la, mắng mỏ, ề à trở trăn...
Sao dưng Trời vội cách ngăn
Để không còn dịp ông răn vài lời
Hiền từ, nhân ái, nhẹ cười
Giản đơn, trung thực, đôi lời động viên
Sao ông  vội vã bước tiên
Ra đi để lại nỗi niềm xót xa.
Chiều nay cơn gió thoảng qua
Con nghe tin dữ - ấy mà không tin.
Người đi khuất hết tầm nhìn
Chỉ còn lưu lại bóng hình khói sương
Người đi nhẹ bước lên đường
Lòng người ở lại nhớ thương bời bời.

Con không về kịp nữa rồi
Vút qua một bóng sao rơi cuối Trời
Người qua chín suối ngậm cười
Bao người ở lại dạ thời xót xa.
Chiến tranh khói lửa xông pha
Bình yên cầm bút vẫn là chiến binh
Giản đơn, trung thực, nghĩa tình
Đâu màng lợi lộc - ẩn mình thôn quê.
Vui trong cuộc sống bộn bề
Tháng ngày vất vả chẳng nề hà chi
Sao mà vội vã ra đi?
Để người ở lại lâm li ngậm ngùi.
Bỗng nhiên cách biệt chân trời
Muôn dòng lệ đổ ngàn lời xót xa
Khóc đưa tiễn biệt thầy, cha
Người anh, người chú... vượt qua Nại Hà
Người ơi! Sao vội đi xa
Để người ở lại nhạt nhòa lệ rơi.
Người đi về cõi Tiên Trời

Để người ở lại ngàn lời tiếc thương.

                                          22/6/2020

 

 

                     TIỄN ĐƯA

 

Hỡi ôi người ấy đã xa rồi
Trong nỗi tiếc thương, những ngậm ngùi
Người đi cách trở ngàn sông núi
Lưu mãi tiếng thơm lại cho đời.
Đưa tiễn người đi một chặng đường
Sao lòng nặng trĩu nỗi nhớ thương?
Buồn đau trong dạ lời không thốt
Mắt đỏ hoe hoe lệ ngấn dòng
Đoàn người lặng lẽ, mờ hương khói
Sao chẳng có ai nói một lời?
Tiếng kèn ai réo lòng đau xót
Tiễn biệt người qua xứ Cửu Tuyền.
Người đi khuất núi, thuyền xa bến
Chẳng thể chào nhau, hẹn ngày về.
Mai kia trong gió người trở lại
Thăm viếng cháu con, hỏi bạn bè.
Sắn khoai đất đỏ, quê mình đó
Đón đợi người ra một đêm hè.

                                24-6 -2020

                                     T.H.Đ

 

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

CÁC TIN KHÁC
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2020 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ