THƠ

Thơ HOÀI QUANG PHƯƠNG


Ngày cập nhật: 01/05/2019 00:00:00

 

Tác giả HOÀI QUANG PHƯƠNG

 

 

Quả hái từ Vườn Bác 

 

Trái bưởi vàng, hái trong Vườn Bác

Người đi xa, nhắc con cháu tặng quà

nhà ngoại giao Cuba nâng lên quả chín

mùi hương thơm chân tình, kỳ lạ, bay xa…

 

Quả bưởi đi qua nửa vòng trái đất [1]

Chủ tịch Phiđen [2] ngắm quả trên tay

nhìn đau đáu về chân trời Hà Nội

Vườn Hồ Chí Minh hoa trái dâng đầy

 

Bác Hồ mong muốn trồng cây từ thời tuổi trẻ

bóng mát che loài người, trái chín tặng em thơ

lãnh tụ Cuba trước mênh mông sắc mía

gió chở hương về ngọt cả giấc mơ.

 

Viện trồng trọt nâng niu món quà, nhân giống quý

cây bưởi lên xanh Vườn bách thảo Cuba

trái ngọt mùa đầu và mãi mãi

quả hái từ Vườn Bác, hạt gieo xa…

                                      2005 - 2018

 

----------------------------------

[1] Theo ông Hoàng Lương, nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao VN:

Bộ trưởng Ngoại giao Cuba thăm Vườn Bác (trước 1985), được

người phụ trách tặng một quả bưởi chín, hái từ cây bưởi do Bác Hồ

trồng. Nhà ngoại giao tặng lại Chủ tịch Phiđen. Phiđen tặng Viện

trồng trọt Cuba. Viện nhân giống bưởi quý, trồng tại vườn Bách thảo

Cuba và nhiều nơi khác. Những cây bưởi Hồ Chí Minh ra quả ngọt lành…  

[2] Chủ tịch Phiđen từ trần năm 2016.

 

Nơi gieo xanh…

 

Hầu như ngày nào ta cũng thấy mặt trời

hạt nắng vẫn cầm trên tay được

hơi ấm tỏa vào nụ cười

 

Bầu trời trong ta, ánh sao nhiều vô kể

vầng trăng lên cao sáng tỏ

sao ta vẫn nhớ Mặt trời

nhớ tiếc không nguôi!

 

Mưa rơi dày hạt trở về, ướt ngày tháng mồ côi 

mái ngói Nhà Sàn rưng rưng ký ức

cây Bụt Mọc mặc áo nâu sồng, tưởng niệm,

đàn cá đợi Ông Tiên, cạn bóng mặt hồ,

tiếng nghẹn ngào trái tim chuông nhỏ,

ánh đèn vàng nhòa trang sách lặng tờ

chiếc quạt tre mềm ngừng đan sợi gió,

mặt gối đơn, còn trắng một màu hoa… 

 

Bác Hồ đã đi xa

Ánh sáng vẹn nguyên, Người để lại -

toả rạng con đường mỗi dân tộc, mỗi đời người… 

 

Ta xây đắp non sông như Bác hằng mong ước   

nơi gieo xanh nỗi thương tiếc Mặt Trời!

Hà Nội, 13/5/2015

 

Vầng Mặt trời đi xa

 

Bác Hồ -

vầng Mặt trời đã đi xa

vẫn gần gũi, sáng trong, quen thuộc

 

Người là Mặt trời trong tâm thức,

và cuộc sống con người

 

Nhớ ơn Bác,

nhân dân học tập và làm theo Người

như học cách mặt trời tỏa ra ánh sáng

không thể y nguyên, rập khuôn, hình dáng,

mà vận dụng,

khám phá, tìm tòi

 

Những lớp người kế tiếp, tự do sáng tạo …

từ say mê, trân trọng giá trị muôn đời,

từ đặc trưng, cốt lõi

từ đổi thay về chất thời hiện đại,

nguồn sáng mới ra đời…

          

Bác muốn ta đặc sắc, thành công hơn Bác

như cách nghĩ của nhân dân:

“Con hơn cha là nhà có phúc”

sáng mãi trong cuộc đời, con người, Đất nước

Mặt trời Hồ Chí Minh.

                                       Đông Hà, 2018

 

Hãy tìm nhau

 

Đầu thế kỷ XX, trên Bến cảng Nhà Rồng

Văn Ba giữ trong lòng tiếng trái tim Út Huệ -

“Nếu còn sống trở về, hãy tìm nhau!” [1]

 

Lời hẹn ước của tình yêu trinh trắng

tiếng người thương theo sóng vỗ con tàu…

 

“Hãy tìm nhau!”

tiếng chim từ quy chân trời gọi bạn,

ba mươi hai năm sau,

mới ra tù,

tập leo núi,

trên đỉnh Tây Phong,

Hồ Chí Minh nhìn ra mênh mông

“trông về cố quốc chạnh lòng nhớ ai” [2]…

 

Lê Thị Huệ

theo nếp nhà, đạo hiếu

người học trò cũ và con dâu tương lai

nàng dẫn chị Thanh lặn lội tận bưng biền Đồng Tháp

tìm được mộ thân phụ Nguyễn Sinh Huy,

trong khói hương lặng buồn, gió bụi,

hai chị em khóc trước cảnh chia ly…

Nam Bắc cách vời

lênh đênh thời cuộc.

 

Báo đăng tin Nguyễn Ái Quốc đã chết trong tù [3]

Bông Huệ Trắng đau buồn, tuyệt vọng

“hãy tìm nhau!”

chỉ một người còn sống

Út Huệ thờ nguyện ước trong tiếng mõ cô đơn…

 

Riêng chiếc lược của mẹ Hoàng Thị Loan,

Nguyễn Tất Thành trao làm kỷ vật,

Út Huệ luôn cất giữ bên mình,

tin ngày gặp lại Văn Ba - người tình duy nhất

khi người thương đã mất

Lê Thị Huệ lặng lẽ nhìn chiếc lược linh thiêng

rồi đặt lên nơi tôn thờ bí mật

Bông Huệ Trắng nương nhờ cửa Phật

nước mắt thấm vào trong…

 

Sao Ông Trời không cho nàng biết Văn Ba còn sống?

sao cuộc đời không giúp Lê Thị Huệ gặp lại Nguyễn Tất Thành?

khi bạn bè gần xa mong vun đắp cho đời riêng lãnh tụ?!

khi dân tộc ta ao ước Bác Hồ có một gia đình?!

 

Ngày về Thủ đô

Hồ Chủ tịch tìm lại cố nhân mà không thể được                    

nguồn tin chính thức,

duy nhất,

Lê Thị Huệ của Người đã xuống tóc đi tu…

 

Bác Hồ không bao giờ nghĩ mình

là Thánh Thần Tiên Phật

Người luôn sống giản dị giữa đời thường,

Bác hy sinh đời riêng

dành tất cả cho Con người,

Đất nước,

Người ghìm lòng chịu nỗi đau ly biệt 

trong cảnh non sông chia cắt hai miền

 

Lê Thị Huệ dấu biệt đời mình đề phòng bất trắc

và lòng kiêu hãnh

tránh miệng thế gian - núp bóng Cụ Hồ

 

Bác thương đồng bào miền Nam ruột thịt,

có cả người con gái cách xa 

từ ngày tìm đường cứu nước,

Người đặt tay lên ngực:

“Miền Nam luôn trong trái tim tôi!”

            

Bông Huệ Trắng

chỉ dành hương cho người hẹn ước,

Út Huệ đặt bàn tay lên ngực,

nói với  một nhà văn [4]

sau ngày giải phóng miền Nam

(và dặn không để người đời biết)

“Trong trái tim tôi chỉ có Nguyễn Tất Thành”.

 

Người Việt Nam đau khổ chia ly

hai mươi mốt năm ròng rã

nhưng đã bên nhau ngày thống nhất nước nhà

riêng Út Huệ  - Văn Ba

gần sáu thập niên sống trong ly biệt

không một lần được gặp lại nhau…

 

Trong Di chúc,

Bác Hồ dặn dò thấu đáo

không phúng điếu linh đình,

không lăng tẩm, tốn ruộng đất của dân

chỉ hỏa táng Người,

chia ba phần tro cốt 

một phần gửi đồng bào miền Nam

tận cõi lòng, Bác có dành cho Lê Thị Huệ…

 

Giá như Út Huệ tập kết ra Bắc

theo Hiệp định Gieneve

gíá như Bác Hồ

gặp lại Bông Huệ Trắng của đời mình

giá như Lê Thị Huệ có mặt

trong phút lâm chung của Chủ tịch Hồ Chí Minh…

 

Ôi! Giá như hai người không bao giờ xa cách

sống hạnh phúc bên nhau như những lứa đôi...

 

Ni sư chùa Thị Vãi

mất sau Hồ Chủ tịch mười một năm

Út Huệ dấu toàn bộ cuộc đời mình

khi còn sống

và cả lúc ra đi

 

Chưa ai biết nấm mồ Lê Thị Huệ ở đâu

mảnh trời xanh cũng trôi màu quạnh vắng

tìm được hương hồn Bông Huệ Trắng

là ước ao,

tâm niệm của đời …

 

Lắng trước đường khơi

nghe dội về tiếng sóng

từ lịch sử tình yêu

từ con tàu rời bến cảng

từ hạt đèn chợt mọc kiếp dương gian …

 

Tình thương của Lê Thị Huệ - Nguyễn Tất Thành

như ánh sáng trong veo

như niềm đau biển cả

ngân vọng đến mai sau

Lời hẹn ước nối chân trời, cách trở 

“hãy tìm nhau !”…

                             Đông Hà, 10/2018

-------------------------------

[1] Lời Út Huệ khi tiễn Văn Ba - Nguyễn Tất Thành lên tàu

(Theo NV Sơn Tùng - GS Hoàng Chí Bảo dẫn).

[2] Câu kết của bài thơ cuối (số 135) do Bác Hồ tự dịch,

trong tập thơ “Nhật ký trong tù”.

[3] Báo Nhân đạo (Pháp) và các báo khác đăng tin

Nguyễn Ái Quốc chết trong nhà tù ở Hongkong (09/8/1932).

[4] Khi đã tin, Ni sư Lê Thị Huệ nói với nhà văn Sơn Tùng,

sau ngày giải phóng miền Nam (và giao kèo không để

người đời biết khi ni cô còn sống) - Theo GS Hoàng Chí Bảo.

Xương sườn bằng thép

Nóc hầm vòm Đờ Cát

hình những chiếc xương sườn bằng thép hằn lên -

tàn tích Sở chỉ huy Tập đoàn cứ điểm Điện Biên

 

Cái ngày oai phong Đại tá vào hầm

nghe nói lễ lược xập xình

rượu vang France chảy tràn tiệc đứng

 

Tướng Giáp - Tư lệnh Chiến dịch Điện Biên  

thay “Đánh nhanh thắng nhanh”

bằng “Đánh chắc, thắng chắc”-

“quyết định khó khăn nhất

trong cuộc đời chỉ huy của mình”*

 

Bão dông dội xuống lính nhà nghề

vòng vây siết cổ họng Tập đoàn cứ điểm

Chỉ huy trưởng Đờ Cát được thăng cấp tướng

dây xích số phận buộc vào thế trận tối tăm

tiệc tùng gì không, chẳng rõ

quân liên hiệp Pháp chết đầy hầm

 

Chiều 7 -  5  - 1954 

Cờ Quyết thắng phất cao trên nóc hầm Đờ Cát;

tân Thiếu tướng  và bộ sậu đầu hàng

được phép chui ra khỏi sào huyệt

 

Những chiếc xương sườn bằng thép tại Điện Biên

của bại tướng Đờ Cát

của Tổng chỉ huy Na-va lừng danh

của chủ nghĩa thực dân đế quốc

cộm dưới chân du khách thập phương.

                                                Đông Hà, 2014

 

*Trong Hồi ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

 

Hoa ở bến Nhan Biều  

Năm Bảy hai (1972),

“Mùa hè đỏ lửa” *

không còn một bông hoa ở bến Nhan Biều

 

Bom dội, bờ phù sa nghẹt thở

mặt sông cháy vỡ loang đêm đen,

quân băng qua Thành Cổ

 

Bầu trời hòa bình lên da non, mỏng gió 

người thương binh trở lại bến Nhan Biều

giọt nước mắt mềm bông hoa dại

 

Bến thiêng liêng dâng đầy hoài niệm

Lễ thả hoa trầm lắng một dòng sông

thời gian ngưng lặng trước linh hồn

 

Nhìn dòng trôi nghĩ về phần mộ

những hàng bia ngời bóng nước triều dâng

Bến Nhan Biều mọc lên hoa bất tử...

                                    1991 - 2017

 

Bầu trời màu nâu

 

Thời khốc liệt chiến tranh

có Bầu trời màu nâu trong lòng đất Vĩnh Linh

chạm vào mái tóc

 

Ngôi sao là ngọn đèn con học

vầng trăng - gương mặt của mẹ hiền từ 

mẹ trực chiến trở về

cầm một nhành chiến thắng

 

Mẹ đãi mảnh bom bi lẫn vào hạt nắng

nhen ngọn lửa cơm chiều 

khói bay lên Bầu trời màu nâu

những chòm mây của đất 

bay về hướng mặt trời

 

Gió đem vào âm sắc tiếng cười

cha đem vào những cọng rau cháy sém

bát canh dịu lại ngày lửa đạn

phút êm đềm dưới Bầu trời màu nâu

 

Cuộc chiến đấu hôm sau

cha mẹ nhặt vào những mảnh hồn đồng đội

bầu trời gào lên sập tối

giữa căn hầm cháy đỏ nén hương…

 

Con lớn lên trong lòng đất yêu thương

nơi cao vời đức hy sinh và niềm tin chiến thắng

thế hệ con đang sống giữa cuộc đời xanh nắng

có tìm về Bầu trời màu nâu?...

                                          1995-2018

 

Mảnh Sao Hỏa

 

Mảnh Sao Hỏa hiện ra từ năm Bảy hai (1972)

ám ảnh bên đường Trần Hưng Đạo

 

Gió hướng nào cũng qua đây

thổi bụi thời gian 

chằng chịt sẹo vết thương thiên thạch 

 

Mảnh Sao Hỏa cốt thép

tám mươi mốt ngày đêm*

dung nham Thành Cổ trào tuôn 

thiêu quân giặc

 

Màn sương bay lên từ đáy sông 

màu quân phục 

nước mắt khóc đồng đội nhỏ xuống dòng đời...

thấm ướt nụ cười

ngôi sao cháy sáng

 

Thạch Hãn giang ôm bóng phố thanh bình

Hoa đăng tỏa lung linh

hương trầm thơm tìm mảnh hồn liệt sĩ

chìm khuất

nắng mưa…

 

Mảnh Sao Hỏa - Trường Bồ Đề xưa

còn đau trái đất.

2015

--------------------------------------------------

* Cuộc chiến đấu khốc liệt 81 ngày đêm, năm 1972

của quân dân ta tại Thành Cổ - Quảng Trị

 

Tình sông chảy xanh mây

 

Dòng sông lớn lên từ con suối nguồn

mắt trong xanh, tâm hồn cánh vỗ

 

Sông trải qua thác ghềnh, bão lũ

thời chia ly sông cuộn xé ngực đêm

sông mang theo hương đất dịu hiền

 

Về gặp biển - khát vọng đời sông

nhưng đâu phải nơi dừng chân dòng chảy

sông vẫn là mình trong rộng dài, vực xoáy 

trong nhạt nhòa xa lạ cô đơn…

trong hiểm nguy răng Cá - mập - thuồng - luồng 

 

Sông vươn xa tới độ mặn nồng

mà không ướp đời mình trong muối biển

vào đại dương sông vẫn tìm tri âm tri kỷ

lòng biển dâng đầy, sâu lắng, mênh mông

sông nhớ nguồn xa xanh thẳm trập trùng…

 

Sông vẫn tìm về nơi tận cùng của biển

bằng tất cả niềm khao khát mê say

tình sông bay lên chảy xanh mây…

                                  2015 - 2018

 

Tôi và…

                     Lời cựu nữ dân quân tuyến lửa

 

Thời đạn bom, tôi và anh yêu nhau

không vội vàng nhưng tự mình chớp lấy 

 

Một chút chạm tay khi xuống đồng gặt hái

một nụ hôn pháo thủ chưa kịp mê say 

một niềm nhớ căng đầy

một nỗi lo chong mắt,

người đi chiến trường…

 

“Anh và em cùng bay qua cầu Hiền Lương

ngày nước nhà thống nhất”.

 

Tình yêu trao nhau

trắng trong, dại khờ như đất

đường ngắm tinh khôn

xuyên qua dày đặc khói bom

nã vào đầu giặc

lũ phản lực siêu thanh cháy gục

trận địa pháo phòng không đỏ bầm

khóc đồng đội ráo hoảnh hoàng hôn…

 

Một nửa đời tôi không trở lại 

tôi trở về trong mắt ngọn đèn chong…

                                  6/2013

 

Đi bộ trên cầu Hiền Lương  

 

Trên cầu Hiền Lương,

tôi đặt từng bước chân…

 

Âm vang xưa chưa tắt

gặp trong ký ức chiếc Lẫy đàn của thi nhân châu Âu

Nhà văn Nguyễn Tuân đếm từng tấm ván ghép mặt cầu* 

dấu chân dừng lại trước vạch sơn trắng rợn…

 

Mẹ vá Cờ Tổ quốc

trong dày đặc khét lẹt tiếng bom rơi,

tiếng súng vọng về từ phía Nam mặt trận,

tiếng pháo phòng không tan xác lũ giặc trời…

 

Ngày Hội thống nhất non sông

người về từ các miền gần, xa - bè bạn

đi bộ kín mặt cầu di tích Hiền Lương **

dòng sông trong xanh soi bóng thanh bình

nhịp điệu cuộc đời dâng trào, tuôn chảy

 

Trong đoàn người trầm tư đi bộ trên cầu

ai là những người đầu tiên ôm nhau khóc

trong niềm hạnh phúc ngày sum họp Bắc - Nam!…

 

Bóng xanh che mộ

 

Cây xanh trồng bên mộ

che mát những người con

hy sinh thời đánh giặc

 

Nghĩa trang liệt sĩ nắng mai

bóng cây mới nhú lan dài mặt đất

giữa trời nắng gắt

bóng xanh mở lòng che

 

Những ngôi mộ lắng nghe…

chiều dần tắt,

sẽ về

xanh ngắt

bình minh

 

Gốc bóng cây neo sâu lòng đất quê nhà

nơi cõi thiêng còn lưu nhịp sống

bóng xanh che dịu mát những linh hồn…

 

Nắng tầm xa

 

Trở về thăm miền đất Cửa Tùng

nơi ngày xưa, tôi gieo từng luống chữ

 

Thị trấn mới, cầu qua sông, rộng mở

nối những miền gió thở vườn xanh

sóng hân hoan nghe đất phố lên tầng

nơi lịch sử giao thoa, bầu trời trong biếc

 

Sóng dội về bến đò xưa khốc liệt

chở quân sang trong lửa táp - bão dông

mái chèo đẩy từng đêm lên phía trước

đồng đội về, chớp đỏ thấm bờ sông...

 

Trên đồi cao trận địa pháo phòng không 

dưới đất thẳm khêu ngọn đèn tỏa sáng

hầm địa đạo chia nhau từng ngụm nắng

súng AK in dấu những tay người…

 

Tôi về đây trong dòng chảy cuộc đời

những con tàu vươn khơi làm cột mốc

dảy phố hồng nối vườn xanh ra lộc

nắng tầm xa trong mắt biển Cửa Tùng…

                     Cửa Tùng, 8/2018        

 

Hòn sỏi

 

Anh - hòn sỏi nằm trong tay em

khi nắm nhẹ, một vòm che êm ái

đặt lên môi thơm hoài thơm mãi

dịu lại đời anh

 

Em đắm nhìn trên ngón tay mình

anh sắp rơi! Một ngày biển động

định ném anh bay vào khoảng trống

sao em lại không?

 

Ngồi một mình, em tung sỏi lên 

bên bờ vắng, Mũi Si buồn lạnh thấm

em ngậm sỏi lưỡi truyền nồng ấm

đừng nuốt anh trôi... 

 

Trận địa An Hòa năm tháng xa xôi

anh được moi lên bên mâm pháo

khi tỉnh lại trong vòng tay thấm máu

khẩu đội chỉ còn anh...

 

Anh - hòn sỏi lăn vào đời em

trái tim em nói lời âu yếm

em đẩy xe anh vào lòng phố biển

sỏi công viên lên hình hoa văn...

 

Lòng tôi đến Lý Sơn

 

Tôi đi chưa hết màn hình đảo Lý Sơn

con sóng xa chưa về được bến

chưa vỗ lên cát mịn lưu dấu người xưa giữ biển  

chưa uống hồn giếng Vua - nước ngọt giữa trùng khơi…

 

Những bờ đá đắp cao chặn sóng bạc ngàn đời 

người Lý Sơn chống chèo qua giông bão

mộ gió hình con thuyền không rời biển đảo 

mắt vòng hoa ướt đẫm tiếc thương…

 

Cánh gió quê tôi bay ra Lý Sơn

mang theo trái tim đập nồng nàn nhịp triều đất nước

mang theo hành trang

người mẹ Hiền Lương khâu mảnh gió hồng

liền màu cờ Tổ quốc

biển đảo vời xa nối ruột máu đất liền

 

Vọng Hoàng Sa đau thắt quê hương

gửi Trường Sa niềm tin yêu tha thiết 

ánh đỏ thời gian trong từng giọt biên cương…

chủ quyền thiêng liêng trong tim người Việt 

lòng tôi đến Lý Sơn.

                                      8/2014

 

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

CÁC TIN KHÁC
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2019 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ