THƠ

Thơ ĐẬU TRUNG THÀNH


Ngày cập nhật: 22/04/2019 00:00:00

Tác giả ĐẬU TRUNG THÀNH

 

 

Bác Hồ bỏ thuốc lá

 

Đã có lần Bác tâm sự với anh em:

- “Hút thuốc lá là thú vui của Bác”

Dẫu biết không hay nhưng không còn cách khác

Những tháng năm hoạt động ở Pa-ri

Mỗi bước Người đi

Mật thám rình mò bám gót

Để có cớ dừng chân quan sát

Bác nghĩ ra cách hút thuốc là hay

Cứ mỗi lần ra đường điếu thuốc đậu trên tay

Trước lạ, sau quen

Lâu dần thành nghiện

Đêm chiến khu hay trên đường ra tiền tuyến

Điếu thuốc là niềm vui mỗi bước quân hành

Quà tặng chiến sĩ khi nhiệm vụ hoàn thành

Là điếu thuốc nhận từ tay Bác

Giản dị đơn sơ, chân tình mộc mạc

Mà bao la bát ngát nghĩa tình

Điếu thuốc - ngón tay

Như bóng với hình

Suốt 50 năm ngày đêm cùng Bác

Khi sức khỏe yếu dần theo tuổi tác

Bác sĩ khuyên: Phải bỏ thuốc lá thôi

Biết khó khăn nhưng Bác vẫn nhận lời

Người tìm cách giảm dần theo ngày tháng

Bền bỉ kiên trì không chán nản

Rồi đến ngày Bác không hút một hơi

Mọi người quan tâm…Bác vẫn mỉm cười:

- Việc gì có lợi khó mấy cũng làm

Việc gì có hại phải quyết tâm từ bỏ

Những việc lớn xuất phát từ việc nhỏ

Noi gương Người càng sáng tỏ đời ta

 

Bác Hồ thăm Tết người nghèo

 

Đêm ba mươi đầy trời mưa bụi

Gió bấc về hun hút từng cơn

Ba đứa trẻ phong phanh áo mỏng

Mẹ nhìn con đòn gánh vai sờn.

 

Bỗng lũ trẻ reo lên sung sướng

- A! Bác Hồ! Bác Hồ! Bác Hồ!

Chiếc đòn gánh trên vai rơi tuột

Chị lặng yên đôi mắt sững sờ.

 

Phút xúc động trào dâng nước mắt

Ôi! Niềm vui đến quá bất ngờ

Chủ tịch nước đến thăm, chúc Tết

Chị ngỡ ngàng như thực… như mơ…

 

Giọng của Bác ấm trầm mộc mạc

Mà bao la dào dạt tình người

-“Bác đến thăm sao thím lại khóc ?”

Chị đã mang theo suốt cả cuộc đời.

 

Tình Bác bao la tựa biển trời

Niềm tin điểm tựa vượt trùng khơi

Nếp nghĩ, cách làm bao thay đổi

Cho tương lai cuộc sống rạng ngời.

 

                   Chỉ một con đường

 

1. Ngày ấy người đi

Bến cảng Nhà Rồng một ngày nắng đẹp

Bác lên tàu rẽ sóng bôn ba

Vượt biển lớn tìm đường cho dân tộc

Độc lập - Tự do cứu nước non nhà.

 

Đêm trắng Pa-ri tuyết rơi lạnh cóng

Viên gạch hồng sưởi ấm mùa đông

Nghề bồi bàn xứ sương mù cực nhọc

Ổ bánh mì đen lót dạ ấm lòng.

 

Trong đêm tối Người tìm ra ánh sáng

Đường tương lai dân tộc là đây

Luận cương Lê-nin đường cách mạng

Ánh bình minh soi sáng đêm dài.

 

Người reo lên trong niềm sung sướng lớn

Hạnh phúc đến rồi Tổ quốc yêu thương

Kiếp nô lệ bao đêm trường đau đớn

Đoàn kết công - nông chỉ một con đường.

 

Biết tiếng nói của nhiều dân tộc

Nên Người càng thấu hiểu nỗi thương đau

Ba mươi năm khắp đất Mỹ trời Âu

Người tích lũy biết bao bài học lớn.

 

Vững niềm tin vào con đường đã chọn

Độc lập - Tự do tiếng gọi thiêng liêng

Đời hạnh phúc cơm no áo ấm

Hỡi công - nông giành lấy chính quyền.

 

2. Nhen ngọn lửa

Rừng Hà Quảng mùa xuân năm bốn mốt

Bác đã về đây non nước Cao Bằng

Người dừng chân bên cột mốc số không

Hôn đất mẹ bao năm trời xa cách.

 

Hang Cốc Bó đêm đông giá buốt

Bếp than hông xua cơn rét đi qua

Người vạch lối con đường cách mạng

Xây phong trào từng bước tỏa lan xa.

 

Đây gốc ổi tươi xanh bên bờ suối

Ngày ngày qua Bác uống thay trà

Chiếc bàn đá Người ngồi làm việc

Gió ngàn reo con suối hát ca.

 

Phút thư giãn Bác ngồi câu cá

Ngắm non xanh nước biếc bao la

Bác đặt tên cho núi là Các Mác

Suối Lê-nin nguồn mạch tỏa sơn hà.

 

Tài thao lược nhìn xa trông rộng

Nơi thiên thời,địa lợi,nhân hòa

Căn cứ địa từ đây nhen ngọn lửa

Mặt trận Việt Minh khúc Tiến quân ca.

 

Đội Tuyên truyền giải phóng quân xung kích

Ba mươi tư chiến sĩ tiên phong

Dưới bóng đa khu rừng Trần Hưng Đạo

Vang tiếng kèn giải phóng non sông.

 

Lửa đã nhen thành vầng đuốc sáng

Thời cơ giành độc lập là đây

Nhật - Pháp đánh nhau, ta hành động

Công - nông giành chính quyền về tay.

 

3. Độc lập tự do

Những ngày đau nằm trên giường bệnh

Bác vẫn dõi theo nhịp thở non sông

Khơi sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc

Đất chuyển, trời rung, cách mạng thành công.

 

Trời Hà Nội rợp sao vàng cờ đỏ

Từ chiến khu, Bác về đọc Tuyên ngôn

Lời của Bác vang lời non nước

“Đồng bào nghe...” ấm áp triệu tâm hồn.

 

Trăm việc bộn bề, chính quyền non trẻ

Trong ngoài bao thứ giặc hoành hành

Bác vạch rẽ từng đường đi nước bước

Với tầm nhìn tài thao lược tinh anh.

 

Yêu hòa bình căm ghét chiến tranh

Bác đưa bàn tay bịt nòng đại bác

Nhưng kẻ thù vẫn dã tâm xâm lược

Toàn dân ta phải kháng chiến trường kỳ.

 

Vững tay chèo đưa đất nước vượt gian nguy

Về lại chiến khu dựng xây lực lượng

Ngày nối ngày măng rừng, sắn nướng

Người vẫn ung dung yên ngựa suối reo.

 

Thương nhân dân còn gặp đói nghèo

Bác nhịn ăn, nhường manh áo mặc

Lội suối lưng trần trên đường công tác

Nghĩa tình Người non nước bao la.

 

Điện Biên Phủ, kèn chiến thắng vang xa

Kết thúc trường kỳ chín năm kháng chiến

Trả lại cho ta trời biển bao la

Đế quốc thực dân cuốn cờ rời bến.

 

4. Khát vọng non sông

Pháp quay lưng, Mỹ lại nghênh ngang đến

Nửa nước nhà trong lửa nước sôi

Đã bao đêm Bác lau nước mắt

“Miền Nam luôn trong trái tim tôi”

 

Miền Bắc hát “Bài ca năm tấn”

Mở con đường thống nhất non sông

Đường ra trận con đường mang tên Bác

Đường Trường Sơn rạng rỡ chiến công.

 

Con đường Hồ Chí Minh trên biển Đông

Tàu không số chở hàng ra tiền tuyến

Máu trộn máu hào vào lòng biển

Khát vọng khôn cùng thống nhất non sông.

 

Lớp lớp thanh niên ra tiền tuyến lập công

Hậu phương vững tay cày tay súng

Lời Bác gọi triều dâng sấm động

“Không có gì quý hơn độc lập tự do”

 

Tình Bác mênh mông chẳng bến bờ

Nguồn sức mạnh thiêng liêng cao quý

Anh Trỗi hiên ngang trước bầy Mỹ - ngụy

Ba lần hô vang tên Bác kính yêu.

 

Đồng bào người Pa Kô - Vân Kiều

Tự hào mang họ Hồ của Bác

Bao thế hệ nối một lòng son sắt

Trọn đời đi theo Đảng - Bác Hồ.

 

Miền Nam mong sớm được đón Bác vô

Cả hai miền chia lửa làm dũng sĩ

Triệu trái tim đồng bào, đồng chí

Bỗng lặng ngừng nghe tin Bác đi xa.

 

5. Theo chân Bác

Bác vẫn ở trên đời, ở giữa lòng ta

Bác vẫn cùng ta hành quân ra trận

Đường Hồ Chí Minh vươn dài vô tận

Ôm trọn non sông Nam - Bắc một nhà.

 

Chiến dịch Hồ Chí Minh khúc khải hoàn ca

“Như có Bác trong ngày vui đại thắng”

Ba mươi tháng tư rực cờ giải phóng

Sài Gòn ơi ta đã về đây.

 

Hai mươi năm mới có một ngày

Bác vẫn về giữa lòng đất nước

Lớp lớp cháu con đi theo chân Bác

Viết tiếp sử vàng rạng rỡ non sông.

 

Con đường mang tên Bác vang dội chiến công

Chiến dịch mang tên Bác,mùa xuân đại thắng

Thành phố mang tên Bác rực cờ hoa trong nắng

Thế hệ mang tên Người làm rạng rỡ non sông.

 

Đường tương lai viết tiếp những chiến công

Đỉnh cao mới văn minh thời đại

Xin khắc ghi những lời Người dạy

Học tập - Làm theo sáng mãi nhân văn

 

Mọi việc đều vì lợi ích của nhân dân

Chí công,vô tư cốt cách người cán bộ

Hiểu thấu lòng dân vui,buồn,gian khổ

Gốc có bền cây mới tươi xanh

 

Ta tự hào dân tộc hùng anh

Lịch sử bốn ngàn năm văn hiến

Thời đại Hồ Chí Minh rạng ngời bốn biển

Theo chân Người viết tiếp bản hùng ca.

 

Tình Bác - tình quê

 

Con về quê Bác Làng Sen

Nồm nam ngọn gió thân quen thưở nào

Rặng tre đưa khúc ca dao

À ơi… cánh võng ngọt ngào lời ru

Sáo diều gọi gió vi vu

Câu thơ quê ngoại làng Trù đẫm sương

Tháng Năm sen tỏa ngát hương

Sa Nam phiên chợ nặng thương đò đầy

Hàng rào dâm bụt còn đây

Giếng làng soi bóng tháng ngày ấu thơ

Lò rèn của Cụ Điền xưa

Vắng người kéo bễ than chưa rực hồng

Đàn cò chao nắng xuống đồng

Thoảng câu Ví Dặm mà lòng xốn xang

Tuổi thơ ra Bắc vào Nam

Nỗi lòng nước mất nhà tan hỡi người

Ra đi khắp bốn phương trời

Về quê vẫn đậm tiếng người Nghệ An

Bạn bè từ thuở cơ hàn

Năm mươi năm ấy vẹn toàn nhớ nhung

Làng Sen quê Bác, quê chung

Ra về lòng những ngập ngừng bước chân.

 

 

 

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

CÁC TIN KHÁC
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2019 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ