THƠ

Thơ TRẦN TUYẾT THANH


Ngày cập nhật: 03/01/2019 00:00:00

Tác giả TRẦN TUYẾT THANH

 

 

Ngược miền anh

Em buộc mình vào những trớ trêu

Tự cào xước, loay hoay đến khi trò đùa trở thành vận số

Con chữ vô tâm bẻ nỗi đau em ra từng mảnh nhỏ

lại quăng ném vào anh....

 

Trên lối mòn bạc thếch chằng chịt dấu chân

những ngọn cỏ không thể nào xanh hơn được nữa

gió và mặt trời đi qua em nói những lời rất cũ

rằng người đàn ông - anh chẳng hề trách em....

 

Em dày vò mình trong chiếc vỏ ốc đêm đêm

Nỗi đa đoan từ bao giờ em chọn lấy

Nhặt hạt sương sa, nhặt giá lạnh và ngàn vạn đắng cay buồn tủi

Sao em không nhặt nồng ấm từ anh?

 

Mặt đất cồn cào những níu kéo chênh vênh

Nước mắt em rơi vào anh vội vàng, luống cuống

giữa bầu trời rất rộng

em lại muốn xé toang anh.....

 

Khi gió lạnh vừa qua

Anh còn nhớ con đường xưa đã cũ

Lối rêu phong trơn trượt phía hiên nhà

Nơi đón gió mỗi khi trời trở lạnh

Áo choàng bay se sắt cánh chim qua...

 

Em đã hẹn với một lời phía trước

Phía trầm nhang sương khói xứ quan hà

Hương của cỏ bạc màu còn hương cỏ

Bến dập dềnh con nước buổi ê a...

 

Cách vời nửa vòng quay con nước lớn

Mà đìu hiu nghe gió đuổi se lòng

Còn sót lại bông bưởi tràn trắng lối

Nhớ mùi hương theo gió thở lao xao...

 

Xao xác chiều cuối thu

Một hôm nào đó

Bỗng trở mình

quàng tay

ôm bầu trời lộng gió

thiếu anh...

 

Chắc tại vội vàng nên rát cháy rất nhanh

mưa chẳng kịp làm dịu mềm năm tháng

cỏ chẳng kịp lách mình làm xanh nơi hò hẹn

Anh chẳng kịp chờ đò cuối buổi qua sông!!!

 

Thôi đừng chờ, đừng đợi, đừng trông

em lỡ mất rồi gánh hàng buổi sáng

chòng chành giấc mơ chỉ nửa lời gom nhặt

một nửa lời sau nuối tiếc lần tìm...

 

 

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

CÁC TIN KHÁC
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2019 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ