THƠ

Thơ TRÀ GỪNG GỪNG


Ngày cập nhật: 26/12/2018 00:00:00


Tác giả TRÀ GỪNG GỪNG

 

Hương người đức hạnh bay nghìn dặm xa

Con ơi! Giữ lấy tình thân
Cuộc đời luôn có luật nhân quả mà

Kẻ gieo vạt cải trước nhà
Hai năm - bảy tháng chưa ra nhụy vàng
Một đêm tỉnh giấc
ngỡ ngàng
Thì ra cải nở, hoa tàn...
từ lâu

Người lên từ chốn bùn sâu
Hoàng hôn chảy xệ
bắt đầu khai kinh
Không chuông - không mõ
vẫn linh
“Hương người đức hạnh” bay nghìn dặm xa...

Nhớ hoài lời dạy của Cha
Dẫu rằng hoa dại cũng là hoa thơm!

 

Chắc gì đã thu?!

Thế là 
mây vẫn cứ trôi
Đông xưa cứ rét 

Tôi cứ buồn!

Biển sâu
có lắm 
lạch
nguồn
Thương con đò nhỏ 
diễn tuồng trên sông
Sóng ngầm 
bẻ 
mái chèo cong
Rong rêu hóa kiếp lòng tong
bất ngờ

Người đừng
trách 
giận
câu thơ
Em
xin nhận
chén
dại
khờ
nhâm nhi

Thôi thì...
mùa cứ bay đi
Vàng ngân ngấn 
lá 
chắc gì đã Thu!?

 

Câu thơ như nón rộng vành  

Nắng chiều rảo bước qua hiên
Tìm trong xao xác chút biền biệt anh

Câu thơ như nón rộng vành
Em chằm bằng tuổi thanh xuân của mình
Lá mềm sao buốt mũi kim
Chỉ lòng quên thắt, tuột...  im lặng. Chờ!

Từ anh giây phút tình cờ
Em nghe thổn thức trên bờ ngực nhau!

 

Bắt chước

Cua già 
cởi yếm tắm sông
Mơn man sóng vỗ lưng ong
mịn màng
Độc đinh 
một
ánh trăng vàng
Mà lan tỏa khắp thiên đàng ái mơ

Tép về
bắt chước, tắm thơ
Mượn trang giấy trắng vẽ bờ sông xưa
Đâu ngờ hồn sóng 
vỗ thưa
Cạn bao nghiên mực vẫn chưa 
vỡ lòng

Tép - cua ở giữa cánh đồng
Đều mang sắc thái phiêu phong riêng mình
Học nghe, học viết, học nhìn
Xin đừng bắt chước... quên hình bóng ta!

 

Cược

Cược tình em
Cược đó anh!
Chỉ bằng sợi lạt mỏng manh thôi mà
Đàn ông
như một chuyến phà
nâng bao nhiêu phận đàn bà 
ai hay!

Em không mắt đắm - môi say
Không răng hạt bắp, không mày lá răm
Không Eva của Adam 
Lạt mềm Mẹ buộc trăm năm gái làng

Gạo quê, tay sảy tay sàng
Một hòn đất cọ xát ngàn bước chân
Cược rồi
Cược rồi em nỏ phân vân
Có duyên ắt sẽ có phần yêu thương!

 

Thổn thức mưa gọi người tri kỷ về!

Đêm nay ta chẳng bạn hiền 
Gió mưa xiết xoáy qua miền bơ vơ

Trà anh phảng phất vị thơ
Thơ em lãng đãng khát bờ tịnh yên

Lá buồn về tựa góc hiên
Anh buồn về trọ giấc thiền Trà - Thi
Bao giờ
bao giờ mình được nhâm nhi?
Thổn thức 
Mưa...
Thổn thức Mưa gọi người tri kỷ... về!

 

Ta nhìn những chuyện quanh ta

Gió đừng mơn trớn tóc sâu 
Một mai tóc rụng lấy đâu tựa mình?
Thơ cong
thơ nổi
thơ chìm
Vẫn không gánh hết chữ tình đa đoan

Che đi em chút nồng nàn
Hớ hênh
lồ lộ... người bàn tán… đau!
Gió đừng ve vãn tóc sâu 
Một mai tóc rụng mỡ màu rụng theo

Sen là sen của trong veo
Lan là lan của leo trèo mục ruông

Cỏ phanh ngực để ôm sương
Đất phanh ngực để nhu cương với đời

 

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

CÁC TIN KHÁC
NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2019 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ