THƠ

Thương lắm miền Trung ơi!

Thương lắm miền Trung ơi!

Nắng như đốt như thiêu

sao còn mưa dữ dội?

như biển trào nước xối

sầm sập mấy  tháng liền...

Với nơi sinh thành

Với nơi sinh thành

Những đồi sim không đủ quả nuôi người

nay bát ngát chè tiêu khoai sắn lạc

những đồi sim ăn độc gió lào, nắng thiêu xơ xác

thành những cánh đồng trù phú lúa ngô...

Sao mà vội quá người ơi!; Tiễn đưa

Con không về kịp nữa rồi
Mịt mù sương khói phủ đầy lối đi
Đâu còn mấp máy chia li
Còn ai san sẻ những khi chạnh buồn?
Tim còn đập nhịp nữa không?
Hay đà lìa xác qua sông Nại Hà?
Vội vàng trong chuyến đi xa...

NHÂN DANH MỘT CON NGƯỜI

NHÂN DANH MỘT CON NGƯỜI

Tháng sáu, ngày hai mươi
Có một vì sao rơi
Ở cuối dòng Cửa Việt
Không một lời từ biệt
Không kịp cầm tay ai
Anh vội vàng theo gió, theo mây
Như vở kịch đang vào hồi kết
Như bàn phím lướt cùng trang viết
Như chuyến tàu vồi vội rời ga...

NHẠC QUÊ HƯƠNG

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Copyright 2021 by HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG TRỊ